Khoá học triệu đô
![]()
![]()
(Vụ kiện Bitcoin dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật)
Nhờ chiếc BMW 520i màu xi măng bóng lộn và cái USB chứa 520.000 đô la (lãi ảo), Kiện Không và Huynh Tín giờ đây đi lại ở quê nhà với cái cằm hất lên trời một góc 45 độ.
Họ không còn là những con nợ trốn chui trốn lủi. Họ là “Cá Mập”, là “Kỳ Lân”, là niềm tự hào của cả dòng họ. Hùng Seo gặp còn phải chào, hàng xóm thấy là nép vào lề đường nhường lối cho xe sang.
Tuy nhiên, vị thế cao cũng đi kèm với một nỗi sợ mới: **Sợ lấm bùn.**
—
**1. Nỗi Sợ Của Những Đôi Giày Da Ý**
Khi Tiền Không đề xuất tổ chức Hội thảo Bất động sản Blockchain ngay tại đình làng – nơi “long mạch” phát tích của hai đệ tử – Kiện Không và Huynh Tín đã giãy nảy như đỉa phải vôi.
– “Thầy ơi, tầm vóc ‘Đế Chế’ ta giờ là quốc tế rồi. Về đình làng bắc rạp, ăn cỗ bát đàn, rồi lội ruộng chỉ đất… nó làm giảm cái ‘Brand Value’ (Giá trị thương hiệu) của tụi con.” – Kiện Không nhăn nhó, phủi bụi vô hình trên ống tay áo vest.
Huynh Tín phụ họa:
– “Đúng đấy thầy. Con ‘BMW Xi Măng’ này gầm thấp lắm, về đường làng xước gầm thì xót xa lắm. Chúng ta nên ra phố lớn, thuê khách sạn 5 sao, máy lạnh chạy phà phà, thế mới hút được dòng tiền lớn.”
Tiền Không nhìn thấu thói sĩ diện hão của hai đệ tử. Ông lắc đầu, nhưng không ép:
– “Được. Các con muốn ra phố thì ra phố. Nhưng nhớ lấy, ở phố lớn sóng to gió lớn, các con không chịu chèo chống thì đừng trách ta không báo trước.”
—
**2. Cơn Lốc Đến Từ Phương Bắc**
Hội thảo được dời sang khách sạn sang trọng nhất ở thành phố lân cận.
Kiện Không và Huynh Tín lái xe đến nơi, nhưng thay vì xắn tay áo vào set-up hội trường, họ chọn một quán cà phê máy lạnh đối diện, ngồi rung đùi “họp chiến lược” (thực chất là soi gái và check giá coin).
– “Việc tay chân để bọn lính lác làm. Mình là Founder, mình chỉ xuất hiện lúc cắt băng khánh thành thôi.” – Kiện Không rít thuốc, phán xanh rờn.
Nhưng họ không ngờ rằng, Tiền Không đã triệu tập một lực lượng mới.
Một chiếc xe khách 45 chỗ đỗ xịch trước cửa khách sạn. Cửa mở.
Một đám đông ùa xuống.
Đó là nhóm đệ tử mới đến từ **Phương Bắc**.
Dẫn đầu là **Ê Loan Mớt** – một cô gái Hà Nội sắc sảo, nhanh nhẹn. Theo sau là hàng chục thanh niên trai tráng, giọng nói vang, khí thế hừng hực như đi đánh trận.
Họ không mặc vest. Họ mặc áo phông đồng phục in chữ: **”TIỀN KHÔNG TEAM – LÀM GIÀU TỪ GỐC”**.
Vừa xuống xe, họ đã lao vào việc như một cơn lốc:
– “Anh em ơi! Đội 1 bê loa đài! Đội 2 căng backdrop! Đội 3 chuẩn bị trà nước cho Thầy! Nhanh tay lên nào! Tác phong công nghiệp vào!” – Tiếng Ê Loan Mớt chỉ đạo vang rền cả sảnh.
—
**3. Góc Nhìn Của Kẻ “Ngồi Trên Cao”**
Từ trong quán cà phê, Kiện Không và Huynh Tín nhìn qua cửa kính, bĩu môi.
– “Khiếp! Nhìn bọn ‘Bắc phạt’ kìa.” – Huynh Tín cười khẩy – “Làm gì mà cứ sồn sồn lên thế? Cứ như sợ người ta không biết mình đang làm việc ấy.”
Kiện Không nhếch mép:
– “Huynh không hiểu à? Đây gọi là kỹ năng **’Diễn’**. Bọn này mới vào, chưa có công trạng gì, chưa có USB triệu đô như anh em mình, nên phải dùng sức trâu để lấy lòng lão già. Nhìn cái cách chúng nó hô hào kìa, giả tạo kinh khủng.”
Trong mắt của hai kẻ lười biếng, sự nhiệt tình của nhóm đệ tử mới không phải là tinh thần trách nhiệm, mà là một màn kịch vụng về để tranh giành sự chú ý.
—
**4. Những Kẻ “Bưng Bô”**
Đến giờ khai mạc, Tiền Không xuất hiện.
Nhóm đệ tử phương Bắc lập tức vây quanh ông.
– “Thầy ơi, thầy uống nước đi ạ, nước con pha ấm đúng độ rồi.”
– “Thầy ơi, thầy ngồi ghế này cho đỡ mỏi lưng, con lót đệm rồi.”
– “Thầy ơi, micro con đã chỉnh tần số riêng cho giọng thầy rồi.”
Ê Loan Mớt còn cẩn thận lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán Tiền Không.
Chứng kiến cảnh đó, máu ghen tị của Kiện Không dồn lên não. Hắn đập tay xuống bàn cà phê:
– “Huynh nhìn đi! Có ngứa mắt không? Đúng là lũ **BƯNG BÔ** chúa! Lão già mới ho một tiếng chúng nó đã dâng thuốc tận mồm. Thời đại nào rồi mà còn cái kiểu nịnh thần phong kiến thế này?”
Huynh Tín gật gù, mặt hậm hực:
– “Công nhận. Anh em mình góp vốn tiền tỷ, góp xe sang thì không được câu cảm ơn nào. Bọn này chỉ tốn tí nước bọt với tí sức trâu mà vây quanh thầy như ruồi bu mật. Lão Tiền Không chắc sướng lắm, già rồi ai chả thích nịnh.”
Kiện Không nghiến răng:
– “Thầy đang bị bọn nó thao túng tâm lý. Bọn này nguy hiểm lắm. Chúng nó lấy lòng thầy để hất cẳng anh em mình ra khỏi ‘Đế Chế’. Nhìn con Mớt kia kìa, ánh mắt sắc lẹm, chắc đang toan tính chiếm cái ghế của đệ.”
—
**5. Vết Nứt Không Thể Hàn Gắn**
Cuối buổi hội thảo, Tiền Không bước lên sân khấu tổng kết.
Ông nhìn xuống khán phòng chật kín người, rồi nhìn sang cánh gà, nơi nhóm đệ tử phương Bắc đang đứng, mồ hôi nhễ nhại nhưng miệng cười tươi rói.
– “Thưa quý vị,” – Tiền Không xúc động nói – “Hôm nay tôi rất hạnh phúc. Không phải vì dự án bán được nhiều đất, mà vì tôi thấy được ngọn lửa kế thừa.”
Ông chỉ tay về phía Ê Loan Mớt và nhóm phương Bắc:
– “Cảm ơn các con. Các con đã cho ta thấy lại nhiệt huyết của tuổi trẻ. Các con không nề hà việc nhỏ, không sợ lấm bẩn. Chính những người như các con mới là **Trụ Cột** của Đế Chế này.”
Kiện Không và Huynh Tín lúc này mới đủng đỉnh đi vào. Nghe thấy lời khen của thầy dành cho “bọn bưng bô”, mặt họ sầm lại.
Tiền Không hoàn toàn không nhắc gì đến “Cổ đông chiến lược” hay “Chiếc xe BMW màu xi măng”.
Với Tiền Không, tiền chỉ là phương tiện, tâm thế mới là quan trọng.
Nhưng với Kiện và Tín, sự im lặng này là một sự sỉ nhục.
Ra về, Kiện Không đá mạnh vào lốp xe BMW:
– “Thấy chưa? Lão coi trọng bọn cửu vạn hơn người góp vốn từ đầu! Lão khen bọn bưng bô là ‘Trụ Cột’, thế anh em mình là cái gì? Là cái móng nhà để lão dẫm lên à?”
Huynh Tín thở dài, châm điếu thuốc:
– “Thôi đệ ạ. ‘Gió chiều nào che chiều ấy’. Thầy đã chọn phe rồi. Thầy thích bọn trẻ khỏe, biết nghe lời, biết nịnh. Anh em mình ‘công thần’ nhưng ‘cứng đầu’, nên bị ra rìa là phải.”
Kiện Không mở cửa xe, ánh mắt lóe lên tia nhìn tăm tối:
– “Được thôi. Thầy thích ‘bưng bô’ thì cứ để bọn nó bưng. Nhưng tiền là của anh em mình. Pháp lý nằm trong tay anh em mình. Để xem khi không có tiền của ‘Cổ đông chiến lược’, lũ trụ cột kia có đỡ nổi cái nhà này không.”
Chiếc BMW màu xi măng phóng vụt đi trong đêm tối, mang theo hai kẻ đang bị “Tâm Ma” nuốt chửng. Họ không còn nhìn Tiền Không là Thầy nữa. Họ nhìn ông là một “Lão già lẩm cẩm bị nịnh thần bao vây”, và họ – những kẻ phản diện – tự cho mình cái quyền được “Thanh trừng môn hộ” để đòi lại công bằng (cho túi tiền của mình).
**(Hết chương 13)**




