Khoá học triệu đô
![]()
![]()
(Vụ kiện Bitcoin dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật)
Sau khi chính thức chuyển khoản **1 Tỷ Đồng** cho Sư Mẫu để trở thành “Cổ đông chiến lược”, Kiện Không cảm thấy cái Thánh Thất lợp mái lá này trở nên quá chật chội so với tầm vóc vĩ đại của mình.
Hắn nhìn xuống đôi dép tổ ong rách và bộ quần áo bà ba sờn vai.
– *”Mình là triệu phú đô la (tương lai). Mình nắm giữ 10% cổ phần Đế Chế Bất Động Sản Blockchain. Tại sao mình phải đi xe máy cà tàng và ăn khoai lang nướng? Hình ảnh của mình là bộ mặt của Tập đoàn!”*
Kiện Không bắt đầu ngứa ngáy. Hắn muốn tiêu tiền (dù không có tiền). Hắn muốn thiên hạ phải lác mắt.
—
**1. Tín Hiệu Từ Vũ Trụ: Màu Xi Măng Phong Thủy**
Một buổi sáng, Kiện Không lướt web và đập vào mắt hắn là quảng cáo của một chiếc xe sang: **BMW 520i**.
Điều đặc biệt là chiếc xe này có màu **Xám Xi Măng (Crayon Grey)** – cái màu đang “hot trend” nhất hiện nay, vừa sang chảnh, vừa ngầu, lại vừa gợi nhớ đến… ngành xây dựng.
Tim Kiện Không đập thình thịch. Hắn tự diễn giải tín hiệu vũ trụ:
* **520:** Trùng khớp với con số 520.000 đô trong cái USB.
* **Màu Xi Măng:** Tượng trưng cho sự vững chãi của dự án Bất động sản mà thầy trò hắn đang xây dựng. Màu của bê tông, cốt thép, màu của nền móng tỷ đô!
– *”Đây rồi! Phương tiện hành đạo của mình đây rồi!”*
Hắn nhẩm tính: Xe lăn bánh khoảng 3 tỷ.
Hắn không có xu nào. Tiền mặt 1 tỷ đã nộp cho Sư Mẫu. Tiền trong USB thì thề Hold 7 năm.
Nhưng với tư duy của một “kẻ cơ hội”, Kiện Không nghĩ ngay đến giải pháp: **GỌI VỐN CỘNG ĐỒNG (Gọi vốn từ Sư Huynh).**
—
**2. Rủ Rê Sư Huynh “Góp Xe”**
Kiện Không tìm đến **Huynh Tín** – một sư huynh đồng môn thật thà, chất phác, người cũng vừa trúng đậm một vụ đất đai ở quê và đang gửi tiền nhờ Tiền Không trade hộ.
Kiện Không kéo Huynh Tín ra góc vườn, thì thầm:
– “Huynh à, huynh thấy thầy vất vả không? Thầy đi gặp đối tác toàn đi xe ôm, người ta khinh thầy, ép giá đất của dự án mình. Đệ đau lòng lắm.”
Huynh Tín gật gù:
– “Ừ, huynh cũng thương thầy.”
Kiện Không vỗ đùi:
– “Thế nên đệ định mua một chiếc **BMW 520** làm ‘Xe Công Vụ’ cho Tập đoàn. Để thầy đi lại cho an toàn, nở mày nở mặt. Nhưng đệ dồn hết vốn vào dự án rồi. Huynh có tiền nhàn rỗi, huynh góp với đệ mua con xe này đi!”
– “Góp thế nào?” – Huynh Tín ngơ ngác.
– “Xe 3 tỷ. Đệ lo phần trả góp hàng tháng. Huynh chỉ cần lo phần… **đối ứng ban đầu (Down payment)** khoảng 1 tỷ thôi. Xe đứng tên chung, hoặc đứng tên huynh cũng được. Đây là tài sản chung, sau này dự án thành công, xe này bán lại vẫn lãi to vì nó là xe cổ… à nhầm, xe chủ tịch!”
Nghe bùi tai, lại nghĩ là làm vì thầy, Huynh Tín gật đầu cái rụp:
– “Được! Vì bộ mặt của thầy, huynh chơi!”
Vậy là Kiện Không đã giải quyết xong bài toán đầu tiên: Tiền cọc xe.
—
**3. Cái Gật Đầu “Oan Nghiệt” Của Tiền Không**
Có tiền của Sư Huynh, Kiện Không vẫn cần một “Thánh chỉ” để hợp thức hóa việc ăn chơi này.
Hắn cùng Huynh Tín rón rén đến bên bàn trà của Tiền Không.
– “Thưa thầy…” – Kiện Không ấp úng (giả vờ) – “Tụi con thấy thầy vất vả quá. Huynh Tín đây có nhã ý muốn cùng con sắm một phương tiện đi lại cho an toàn.”
Hắn đưa ảnh chiếc BMW màu xi măng ra:
– “Con nhắm chiếc này. BMW 520. Số đẹp, trùng với số tiền trong USB. Màu xi măng, hợp mệnh Thổ của dự án đất đai. Thầy thấy sao ạ?”
Tiền Không nhìn chiếc xe, rồi nhìn hai đệ tử. Ông đang ở vị thế “ông trùm” (dù tâm vẫn là tu hành), ông nghĩ: *”Ừ nhỉ, giờ mình cầm cả đống tiền của thiên hạ, đi lại hớ hênh cũng nguy hiểm.”*
Tiền Không gật gù, vuốt râu:
– “Các con có hiếu quá. Người xưa nói: ‘Y phục xứng kỳ đức’. Chiếc xe này trông cứng cáp, màu sắc khiêm nhường (xi măng mà), không lòe loẹt. Rất hợp với tinh thần ‘Tốt gỗ hơn tốt nước sơn’ của phái ta.”
Ông chốt hạ:
– “**Mua đi!** Nó sẽ bảo vệ sự an toàn cho các con và cho cả ta trên con đường hành đạo.”
Kiện Không và Huynh Tín nhìn nhau cười sướng rơn.
Kiện Không còn nhanh tay bật ghi âm, lưu lại câu “Mua đi” của thầy làm bằng chứng miễn trừ trách nhiệm sau này.
—
**4. Lễ Rước Xe Tưng Bừng Khói Lửa**
Ngày nhận xe.
Chiếc **BMW 520i màu Xám Xi Măng** bóng loáng lướt êm ru vào sân Thánh Thất, nổi bần bật giữa đám tre trúc và mấy luống rau lang.
Kiện Không bước xuống ghế lái, mặc bộ vest màu ghi (cho tông xuyệt tông với màu xe), đeo kính đen, tóc vuốt keo dựng ngược.
Huynh Tín ngồi ghế phụ, mặt hớn hở như nông dân được mùa.
– “**XE VỀ! XE VỀ RỒI THẦY ƠI!**” – Kiện Không hét lớn.
Hắn mở cốp sau, lôi ra một chai sâm panh.
*BỐP!*
Nút chai bay thẳng lên mái nhà tranh. Bọt rượu bắn tung tóe lên nắp capo màu xi măng.
Kiện Không rót rượu ra 3 cái ly nhựa, chạy lại mời Tiền Không và Huynh Tín.
Hắn nâng ly, dõng dạc tuyên bố giữa sân:
– “Kính thưa thầy! Kính thưa Sư Huynh! Hôm nay là ngày lịch sử! Chiếc xe này không chỉ là sắt thép, nó là **Bằng Chứng Thép** cho sự thành công của thầy trò ta!”
Hắn quay sang ôm chầm lấy Tiền Không (lúc này đang hơi ngơ ngác vì tiếng nổ):
– “**Cảm ơn thầy!** Nhờ thầy ‘bật đèn xanh’, nhờ thầy dạy dỗ mà con mới dám nghĩ lớn, làm lớn! Chiếc xe này là nhờ ơn thầy mà có! Mọi người hãy nhớ lấy: **Tất cả là do Thầy!**”
Tiền Không cầm ly rượu, mỉm cười hiền hậu, gật đầu:
– “Mừng cho các con. Xe đẹp lắm. Màu xi măng nhìn rất… thiền.”
—
**5. Cái Bẫy Hoàn Hảo**
Trong tiếng vỗ tay và tiếng cụng ly tanh tách, không ai để ý đến nụ cười đầy toan tính của Kiện Không.
Hắn đã thiết lập xong cái bẫy hoàn hảo:
1. **Vốn:** Là tiền của Huynh Tín (Hắn không mất xu nào, chỉ đứng tên chung oai ké).
2. **Trách nhiệm:** Nếu không trả được nợ ngân hàng, hắn sẽ bảo là do thầy ép mua để làm hình ảnh công ty (Có file ghi âm).
3. **Hình ảnh:** Hắn đăng ảnh lên Facebook, caption: *”Cảm ơn Thầy Tiền Không đã giúp đệ tử tậu chiếc xe BMW 520 màu xi măng để đi thị sát dự án. Ai muốn đầu tư inbox!”*
Tiền Không đứng bên cạnh chiếc xe màu xi măng, không hề biết rằng mình vừa chính thức trở thành “thủ phạm” trong mắt Kiện Không và cả thiên hạ về lối sống xa hoa này.
Chiếc BMW nằm im lìm dưới nắng, màu xám lạnh lẽo của nó như báo hiệu cho một tương lai u ám sắp phủ xuống cái Thánh Thất yên bình này.
**(Hết chương 12)**







