Khoá học triệu đô
![]()
(Vụ kiện Bitcoin dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật)
Không khí tại “Thánh Thất Blockchain” lúc này không còn là không khí của một nơi tu tập nữa. Nó giống một cái chợ vỡ, hay chính xác hơn là một phiên chợ chiều nơi người ta phát hiện ra sạp hàng uy tín nhất vừa bán thịt lợn giả bò.
500 con người từng quỳ lạy Tiền Không như thánh sống, giờ đang đứng dậy, phủi quần, mắt long sòng sọc nhìn ông như nhìn kẻ thù giết cha.
Tài khoản của họ đã cháy sạch sau cú “đu đỉnh” lịch sử theo lệnh của thầy.
Và cùng với số dư tài khoản về 0, lòng tôn kính của họ cũng chạm mức **Support (Hỗ trợ)** cứng và… thủng luôn đáy.
—
Kiện Không là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đáng sợ đó.
Hắn móc túi quần, lôi ra chiếc ví rỗng tuếch, giơ lên cao như bằng chứng trước tòa:
– “**LỪA ĐẢO!!!**”
Hai từ này vang lên, sắc lẹm và tàn nhẫn, cắt đứt hoàn toàn sợi dây thầy trò mỏng manh được dệt bằng lòng tham.
– “Ông già này không phải thánh!” – Kiện Không gào lên, chỉ tay thẳng vào mặt Tiền Không – “Thánh thần gì mà mua đỉnh bán đáy? Thánh thần gì mà RSI 99 vẫn hô múc? Đây là **LÙA GÀ!** Đây là **ÚP BÔ!**”
Đám đông bên dưới như được kích hoạt công tắc “Nạn nhân”.
– “Đúng! Trả tiền lại cho tao!”
– “Tao bán cả xe máy để theo kèo ông! Giờ tao đi bộ về quê à?”
– “Đồ bịp bợm! Trả lại tao nải chuối hôm qua tao cúng!”
Có kẻ quá khích còn lao lên, định giật lại bức tranh Warren Buffett trên tường đem đi bán đồng nát gỡ gạc, nhưng nhận ra tranh in giấy A4 dán băng dính nên lại thôi.
—
Tiền Không vẫn ngồi yên trên bục. Ông không giải thích, không xin lỗi, cũng không bỏ chạy. Ông bình thản rót một chén trà (nước lọc thì đúng hơn, vì trà cũng hết rồi).
Ông nhấp một ngụm, nhìn đám đông đang hừng hực khí thế đòi “tế sống” mình.
– “Các con…” – Ông cất tiếng.
– “**CÂM MỒM!**” – Kiện Không cắt ngang – “Đừng gọi tụi này là con nữa! Ông không tư cách làm thầy! Ông là **KOL BẨN**! Là **SHILLER** (Kẻ thổi giá)!”
Tiền Không gật đầu nhẹ, như thể vừa nghe một lời khen ngợi.
– “Đúng. Ta bẩn. Nhưng lòng các con có sạch không?”
Ông đặt chén nước xuống, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang đỏ gay vì giận dữ.
– “Hôm qua, khi ta giúp các con x2 tài khoản, các con gọi ta là Phật sống tái thế. Các con tranh nhau rửa chân cho ta. Các con thề sống chết có nhau, ‘Thầy đi đâu con theo đó’.”
Ông chỉ tay vào màn hình máy tính vẫn đang hiện cái lệnh lỗ chỏng vó.
– “Hôm nay, ta chỉ làm các con mất tiền một lần. Một lần duy nhất. Và các con gọi ta là Lừa Đảo.”
Tiền Không cười nhạt.
– “Hóa ra, lòng trung thành của các con cũng có **STOP LOSS (Điểm cắt lỗ)**.”
– “Nghĩa là sao???” – Kiện Không gầm gừ.
– “Nghĩa là lòng tôn kính của các con được đặt lệnh điều kiện. **Nếu Lợi Nhuận > 0, thì Tôn Kính = True. Nếu Lợi Nhuận < 0, thì Tôn Kính = False.**” – Tiền Không nói giọng đều đều như đang đọc code – “Các con không trung thành với Ta. Các con trung thành với cái ví của mình. Khi cái ví bị tổn thương, ‘ông thầy’ lập tức biến thành ‘thằng già’.”
—
Kiện Không cứng họng trong 3 giây. Hắn biết thầy nói đúng. Nhưng trong tài chính, **ĐÚNG** mà **MẤT TIỀN** thì vẫn là **SAI**.
Hắn hít một hơi thật sâu, lấy lại phong độ của một kẻ vừa bị dồn vào chân tường (Margin Call):
– “Ông đừng ngụy biện triết lý cùn! Kết quả là chân lý! Ông làm tụi tôi cháy túi, đó là sự thật! Ông cố tình trade ngu để dạy đời à? Xin lỗi, học phí này đắt quá, tụi tôi không trả nổi!”
Kiện Không quay xuống hô hào:
– “ANH EM! Rút khỏi cái Đạo Tràng rách nát này! Chúng ta sẽ lập nhóm mới! Nhóm **’Anti-Tiền Không’**! Chúng ta sẽ bóc phốt ông ta lên mọi diễn đàn! Để không ai còn bị ông ta thuốc nữa!”
– “ĐI! ĐI VỀ!” – Đám đông nhao nhao hưởng ứng.
Họ lục đục kéo nhau ra về. Tiếng chửi thề vang vọng khắp ngõ hẻm.
Trước khi bước ra khỏi cửa, Kiện Không quay lại nhìn Tiền Không lần cuối. Ánh mắt hắn không còn chút tình nghĩa nào. Nó lạnh lùng như một lệnh thanh lý.
– “Thầy nhớ đấy,” – Kiện Không gằn từng chữ – “Thầy nợ con một tương lai. Và con sẽ đòi lại nó. Bằng luật pháp.”
—
Căn phòng trở nên trống rỗng.
Chỉ còn lại Tiền Không, chén nước lọc, và những chậu đất trồng tre bị đám đông tức giận đá đổ lăn lóc.
Tiền Không đứng dậy, đi nhặt từng chậu đất lên. Ông vun lại gốc cho một mầm tre bé xíu vừa mới nhú lên – cái mầm mà không ai kịp nhìn thấy vì họ bận nhìn bảng điện.
Ông lẩm bẩm một mình:
– *”Khi ta còn xanh, ai cũng là huynh đệ. Khi ta đỏ lửa, chân tâm mới lộ diện.”*.
Ông biết, giai đoạn “lọc mem” (thanh lọc thành viên) đã xong. Giờ đây, ông chỉ còn lại một mình.
Nhưng ông không buồn. Ông cảm thấy nhẹ nhõm.
Vì cuối cùng, ông không còn phải đóng vai Thánh nữa. Ông có thể trở về làm một nhà đầu tư cô độc, trồng tre và chờ đợi mùa xuân… hoặc chờ trát hầu tòa.
Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa.
Kiện Không đi trong mưa, nước mưa hòa lẫn nước mắt (tiếc tiền). Hắn rút điện thoại ra, bấm số gọi cho một người bạn làm luật sư:
– *”Alo, tao muốn kiện một người. Tội gì á? Tội… làm tổn thương tinh thần và tài sản bằng mê tín dị đoan công nghệ cao!”*
Nhưng rồi hắn bỗng nghĩ lại: À thôi!
**(Hết chương 8)**







