Khoá học triệu đô

(Vụ kiện Bitcoin dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật)
Sau sự kiện “Đập Muỗi Chốt Lời” chấn động giang hồ ở quán Lẩu Dê, danh tiếng của Tiền Không không còn nằm ở tầm trái đất nữa. Ông đã chính thức được phong thánh.
Group chat của cộng đồng đổi tên từ *”Hội những người thích học Trading”* thành **”Đạo Tràng Nến Xanh – Nơi Tiền Không Là Giáo Chủ”**. Avatar của các thành viên đồng loạt đổi sang hình Tiền Không đang… ngáp (vì họ tin rằng ngáp là biểu hiện của việc hút năng lượng tài lộc).
Căn phòng trọ của Tiền Không giờ đây lúc nào cũng nghi ngút khói hương. Không phải hương muỗi, mà là hương trầm loại xịn do các đệ tử lén đến đốt trước cửa để “xin vía”.
—
Sáng hôm đó, Tiền Không thức dậy với một cái đầu nặng trịch. Có lẽ do máy lạnh quán Lẩu Dê quá lạnh, hoặc do áp lực phải làm thánh quá lớn, ông bị cảm cúm.
Ông lê bước đến “Đại Bản Doanh” mới – một căn biệt thự bỏ hoang được Kiện Không và đám đệ tử thuê lại, dọn dẹp sơ sài và gọi là **”Thánh Thất Blockchain”**.
Bên trong, 500 con người ngồi im phăng phắc, mắt nhắm nghiền, tay đặt lên chuột máy tính như đang thực hiện nghi thức cầu cơ.
– “Thầy tới! Thầy tới!” – Kiện Không thì thào, giọng đầy vẻ tôn kính.
Tiền Không ngồi xuống ghế, mặt mũi bơ phờ, mũi đỏ ửng. Nhưng trong mắt đám đông, đó là “thần sắc của người vừa đi du hành xuyên không gian về, còn vương bụi vũ trụ”.
– “Hôm nay…” – Tiền Không khụt khịt mũi, giọng nghẹt lại – “Ta mệt. Ta không muốn nói gì cả. Các con tự trade đi.”
Cả phòng xôn xao.
– “Thầy không nói tức là **Tịnh Khẩu**. Tịnh Khẩu là điềm báo thị trường sắp **Im Lặng** (Sideway). Đừng manh động!” – Một “trưởng lão” trong nhóm phân tích.
Tiền Không gục đầu xuống bàn, định chợp mắt một chút. Nhưng cơn ngứa mũi tai quái lại ập đến. Nó bắt đầu từ khoang mũi, lan lên hốc mắt, kích thích dây thần kinh số 5.
Ông cố kìm nén. Ông biết mọi cử động của mình giờ đây đều có thể bị quy đổi ra tiền. Nhưng cơn hắt xì giống như tình yêu và cơn tiêu chảy – không thể kìm nén được.
– “**HẮT….!!!**”
Tiền Không hắt hơi một cái long trời lở đất. Người ông giật mạnh về phía trước, đầu cúi gập xuống đất.
Không gian tĩnh lặng trong một giây.
Rồi bùng nổ.
Kiện Không bật dậy như lò xo, hét lên thất thanh:
– “**HẮT!!!** Nghe kỹ đi anh em! Âm thanh là **’HẮT’**. ‘Hắt’ trong từ **’HẤT ĐỔ’**, **’HẤT CẲNG’**! Thầy cúi gập người xuống đất! Đó là biểu tượng của **LAO DỐC**!”
Đám đông như bừng tỉnh khỏi cơn mê:
– “Đúng rồi! Thầy báo hiệu thị trường sắp sập hầm!”
– “Thầy cúi đầu là **Bear Market** (Thị trường Gấu)!”
– “**SHORT! BÁN KHỐNG TẤT TAY! BÁN NHÀ MÀ SHORT!!!**”
500 con chuột cùng click một lúc. Tiếng *click* vang lên rào rào như tiếng mưa đá rơi trên mái tôn.
Tổng khối lượng lệnh Short khổng lồ được bơm vào thị trường cùng một lúc.
—
Tiền Không dụi mắt, ngẩng đầu lên, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Ông với tay lấy tờ giấy ăn lau mũi.
– “**XÌ…!!!**” – Ông hắt hơi cái thứ hai. Lần này nhẹ hơn, và theo phản xạ, người ông hơi ngửa ra sau ghế để thở.
Kiện Không đang gào thét vào lệnh, bỗng khựng lại. Mặt hắn biến sắc.
– “Khoan… Thầy vừa ‘Xì’…”
– “‘Xì’ là gì?” – Đám đông hoang mang.
– “‘Xì’ là **Xả hơi**? Hay là **Xì lốp**?” – Một người hỏi.
Kiện Không nhìn dáng ngồi ngửa ra sau của thầy, mồ hôi lạnh toát ra như tắm.
– “Không… Thầy ngửa ra sau. Đó là thế **’Ngọa Hổ Tàng Long’**. Ngửa ra để lấy đà… **BAY LÊN**!!!”
Đúng lúc đó, trên màn hình lớn, cây nến đỏ đang lao xuống (do lệnh Short của họ) bỗng dưng gặp một lực cản vô hình. Nó dừng lại.
Rồi một tin tức hiện lên trên bảng tin tài chính: *”Ngân hàng Trung ương công bố gói cứu trợ kinh tế khẩn cấp”*.
Cây nến đổi màu. Từ đỏ sang xanh.
Nó không tăng từ từ. Nó “bắn” lên như tên lửa Falcon 9 rời bệ phóng.
– “**CẮT LỖ!!!**” – Kiện Không gào lên, giọng lạc đi như gà bị bóp cổ – “Thầy hắt xì hai cái là **BẪY GIÁ** (Bull Trap)! Cú đầu là lừa, cú sau mới là thật! **LONG!!! MUA LẠI NGAY!!!**”
Đám đông hoảng loạn tột độ. Họ dẫm đạp lên nhau (theo nghĩa bóng) để đóng lệnh Short và mở lệnh Long.
Nhưng thị trường tàn nhẫn hơn họ nghĩ.
Khi họ vừa cắt lỗ lệnh Short và vào lệnh Long ở đỉnh, giá… quay đầu giảm.
Vì sao? Vì tin tức kia hóa ra là… tin giả (Fake news).
Cây nến xanh tụt xuống nhanh như cách người yêu cũ trở mặt.
– “**Á Á Á!!!**”
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên. Tiếng thông báo **”Ting Ting – Your position has been liquidated”** (Tài khoản của bạn đã bị thanh lý) vang lên liên hồi như một bản giao hưởng chết chóc.
Chỉ trong vòng 2 phút – tương đương thời gian của hai cái hắt xì – cả hội trường đã bị “quét sạch” hai đầu. Tài khoản chia 5, chia 10. Có người mất luôn cả tiền sữa của con.
—
Tiền Không lúc này mới tỉnh táo hẳn. Ông nhìn màn hình đỏ lòm, rồi nhìn đám đệ tử đang ngồi thất thần như những xác sống.
– “Các con…” – Ông thều thào – “Ta chỉ bị cảm cúm thôi mà…”
Kiện Không ngồi bệt xuống đất, tóc tai rũ rượi. Hắn nhìn thầy, ánh mắt không còn sự sùng bái ngây thơ nữa, mà pha lẫn sự oán trách của một kẻ vừa mất tiền oan.
Nhưng, bản năng “tự lừa dối” của con người mạnh mẽ hơn sự thật.
Kiện Không lồm cồm bò dậy, lau nước mắt, rồi quay sang nói với đám đông đang sụt sùi:
– “Các bạn đừng khóc! Đây là lỗi của chúng ta! Không phải lỗi của thầy!”
Mọi người ngơ ngác nhìn hắn.
– “Lỗi gì?”
Kiện Không nắm chặt tay, giọng đanh thép:
– “Thầy đã cố tình hắt xì hai cái để dạy cho chúng ta bài học về sự **VÔ THƯỜNG**. Thầy muốn nói rằng: Trong thị trường này, lên hay xuống cũng chỉ nhanh như một cái hắt hơi. Tài sản là phù du, mất mát là vĩnh cửu!”
– “Ồ…” – Đám đông ồ lên, vẻ mặt bắt đầu giãn ra.
– “Đúng là thâm sâu khó lường!”
– “Thầy đang giúp chúng ta trả nghiệp! Mất tiền này là tiền nghiệp chướng, đi rồi sẽ nhẹ người!”
Tiền Không nghe đến đây thì suýt ngất xỉu. Ông nhận ra mình đang bị giam cầm trong một cái lồng do chính sự ngu dốt của đám đông tạo ra. Dù ông có làm gì – kể cả hắt hơi, gãi ngứa, hay đi vệ sinh – họ cũng sẽ tìm ra cách để diễn giải nó thành chân lý… và mất tiền vì nó.
Ông đứng dậy, lặng lẽ bước ra khỏi “Thánh Thất”, bỏ lại sau lưng những con nghiện đang tụng ca bài học về “Cú Hắt Hơi Giác Ngộ”.
Ngoài trời mưa bắt đầu rơi.
Tiền Không nhìn lên trời, tự hỏi: *”Bao giờ thì họ mới hết tiền để ta được hoàn lương làm người thường?”*
Ông không biết rằng, Kiện Không đang nhìn theo bóng lưng ông, trong đầu nảy ra một ý định mới:
*”Thầy không cho kèo nữa… mình phải tìm cách buộc thầy phải trade. Nếu thầy không trade, mình sẽ… kiện thầy tội không hoàn thành KPI thánh sống!”*
**(Hết chương 3)**







