HỒ SƠ LÃO MA – Kỳ 3: KHI CÁI CHÙA Ở CẠNH CÁI CHỢ

Đại ca, em cứ thắc mắc mãi, những bậc cao nhân thường tỉnh ngộ ở nơi thâm sơn cùng cốc, hay dưới gốc bồ đề thanh tịnh. Còn anh, cái Giao thức LoMaHa này nó ‘bùm’ ra từ đâu mà anh lại thong dong giữa đống thị phi này hay vậy?”

Lão Ma nhấp một ngụm trà đặc, vị chát thấm vào lưỡi, lão cười khà khà, ánh mắt sắc như dao mổ lượng tử:

“Chú mày lại dính bẫy ‘hình thức’ rồi. Người ta tưởng phải vắng lặng mới tỉnh, nhưng tao thì khác. Tao tỉnh ra ngay giữa chợ đời, đúng cái hôm tao xách xe đi chợ mua mớ cá rau như bao người bình thường khác.”

Lão Ma đứng dậy tay chỉ ra phía cửa quán bida đang ồn ào tiếng xe cộ:

“Hôm đó, giữa cái tiếng mặc cả, xôn xao đủ âm thanh xô bồ… tự nhiên tao thấy mọi thứ đứng khựng lại. Tao nhận ra cái Chùa và cái Chợ thực chất là một. Huyền cơ nằm ở chỗ đó nà: Một ông cư sĩ mặc áo lam biết ‘quẩy’ giữa chợ và một đám hàng cá thích tụng kinh… chửi. Đó mới là thực tại đỉnh cao.”

Xung đột hệ điều hành: Tĩnh lặng vs Ồn ào

Lão Ma kể tiếp, mắt lấp lánh vẻ giễu nhại: — “Sau cơn tỉnh đó, tao nghĩ mắc cười chỉ cần đăng 1 dòng trạng thái kích hoạt thôi là lập tức, cái ‘Chợ’ Thừa Muối vỡ trận. Các Thánh Liu Riu gì đó quăng ra một loạt nội dung cũ rích như những thớt cá ươn để mạt sát. Tụi nó muốn dùng cái mùi sân si của quá khứ để tẩm ướp tao.”

Lão Ma nhìn Lạc Tiên, giọng trầm xuống: — “Tụi nó đang dùng hệ điều hành Windows XP lỗi thời để quét một linh hồn đã ‘Xóa Cache’. Tụi nó đòi nợ một người… vốn đã không còn tồn tại trong tâm thức tao.”

Cả đám điên tiết vì tao không còn bảo vệ cái ‘danh dự’ cũ. Chú em nên nhớ, siêu lợi nhuận trong đầu tư cũng nằm ở đây: Kẻ nào đi chợ mà còn vương vấn giá cá ngày hôm qua thì sẽ lỡ mất miếng ngon ngày hôm nay. Xóa được cache, mày mới bắt được Biến số của thực tại.”

Lão Ma đặt cái Am ngay giữa lòng Chợ. Người ta chửi lão, lão cười. Người ta khóc thuê, lão mời ăn hủ tiếu. Lão biến mọi năng lượng tiêu cực của đám Thừa Muối thành những đợt kiểm tra độ dày của lớp vỏ tỉnh thức.

Lão mỉm cười: — “Tụi nó lo cân cá ươn của ngày hôm qua, mà quên mất mặt trời hôm nay đang rực rỡ. Chùa sát Chợ thì ồn thiệt, nhưng nếu tai mày chỉ nghe tiếng chuông thì cái chợ cũng chỉ là một vở hài kịch không lời.”

Lão Ma nháy mắt với Lạc Tiên: — “Mọi cái chợ rồi cũng sẽ tan, chỉ có nụ cười tỉnh bơ của kẻ ‘không bị mắc kẹt’ là còn mãi. Đó mới là siêu lợi nhuận vĩ đại nhất của một kiếp người đó nhen chú em! Tỉnh ra chưa nà? Ha ha!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *