Khoá học triệu đô
Trong sương mù của cõi hư ảo, có một cha nội đã chán ngấy cái kịch bản “đánh đấm lộn xèo” trên đỉnh Hắc Mộc Nhai. Hắn — Nhậm Ngã Hành — đã thực hiện một cú “Hấp Tinh Đại Pháp” kinh thiên động địa, hút sạch ranh giới giữa hư cấu và thực tế để xé toạc trang giấy, nhảy phóc vào thế giới 3D sặc mùi khói bụi Sài Gòn. Hắn rũ bỏ cái áo choàng giáo chủ vướng víu, xỏ đôi dép tổ ong thần thánh, tậu chiếc áo thun ba lỗ “vô đối” và tự xưng là Lão Ma.
Lão Ma không nhìn cái thế giới này bằng con mắt của một kẻ phàm trần. Với lão, những con số nhảy múa trên màn hình, những sàn giao dịch khốc liệt hay những trò chơi tài chính chỉ là một “phòng thí nghiệm”. Lão dùng sự biến động điên cuồng của nhân gian làm bài Stress Test cho những giao thức nhân sinh mà lão đang xây dựng tại Lộ Ma Hành – Lô ma ha).
Và giữa vòng vây chửi rủa đó, người ta thấy một thằng nhỏ tên Lạc Tiên lúc nào cũng tà tà đi theo Lão Ma. Lạc Tiên có cái vẻ mặt ngơ ngác như vừa bị rớt từ trên cung trăng xuống, sở hữu một nụ cười “vô tri” tinh khiết đến mức khiến người đối diện muốn… cho tiền. Thằng nhỏ bước vào đời với cái ví rỗng tuếch và một tâm hồn hoàn toàn không có kịch bản. Trong khi thiên hạ đang hộc máu vì “đu đỉnh, cắt lỗ”, thì Lạc Tiên lại thường xuyên phạm những sai lầm ngớ ngẩn nhất, tin vào những dự án hão huyền như “Token bán không khí”, và luôn là đứa cuối cùng nhận ra mình vừa bị “vặt sạch lông” tới mức không còn cái quần xì mà mặc.
Nhưng, có một bí mật thâm thúy mà chỉ mình Lão Ma thấu hiểu: Lạc Tiên thực chất là hiện thân của Lão Ma trong những ngày đầu tiên vừa “xé sách” bước ra.
Nó chính là “phiên bản nháp” của lão, một thực thể đang dò dẫm học cách tương tác với các quy luật của thế giới 3D này. Lạc Tiên chính là nơi Lão Ma gửi gắm tất cả sự tò mò, sự bồng bột và cả những cú ngã sấp mặt mà một “Cựu Giáo Chủ” cần phải trải qua để hiểu thế nào là làm người. Nó là một lát cắt linh hồn đang được lão mang ra làm thí nghiệm thực tế.
Một buổi chiều nắng nóng cháy da, khi thị trường ngoài kia đang đỏ lửa, Lạc Tiên ngồi thẫn thờ nhìn vào chiếc ví trên màn hình. Nó gãi đầu, cười hì hì:
— “Đại ca, hình như cái máy chủ của ông Trời hôm nay bị lag. Em định ‘long’ cuộc đời mình lên cho sang chảnh, ai dè hệ thống nó quét cho em cháy sạch túi. Hay em thiết kế lại kịch bản… đi ăn xin phong cách quý tộc cho nó lạ nha đại ca?”
Lão Ma thong thả rít một hơi thuốc lào, khói bay mù mịt cả một góc phố:
— “Mày thấy đau không chú em? Nếu thấy đau thì đại ca chúc mừng mày. Đó không phải là mất tiền đâu, đó là mày đang trả ‘phí bản quyền’ để nạp dữ liệu cảm xúc vào cái linh hồn rỗng tuếch của mày đấy. Thằng nào chưa từng cháy túi, chưa từng thấy lòng người lạnh lẽo như cái tủ lạnh thì vẫn chỉ là một đoạn code NPC chạy thuê cho xã hội thôi. Mày đang được ‘Stress Test’ để trở thành một thực thể tự do, hiểu chưa cái đồ thừa muối!”
Lạc Tiên cười rạng rỡ, cái cười của một kẻ vừa nhận ra mình không phải là quân cờ, mà chính là thằng đang cầm bàn cờ chọi vô đầu mấy đứa chơi ăn gian. Nhưng ngay lúc đó, Lão Ma rút trong túi quần ra một tấm gương cũ kỹ, mặt gương ố vàng, lão chìa ra trước mặt Lạc Tiên:
— “Nè chú em, mày nhìn kỹ vô gương coi, mày thấy ai trong đó?”
— “Thì thấy em chứ thấy ai đại ca? Đẹp trai lồng lộn vầy mà!”
Lão Ma cười khẩy, xoay mặt gương nhanh đến mức mắt thường không kịp theo dõi:
— “Mày nhìn lại đi. Trong cái thế giới 3D này, ánh sáng nó bẻ cong mọi thứ. Sai bét! Thực ra, mày chính là ‘lát cắt’ của tao 8 năm về trước, lúc tao vừa xé sách bước ra với bộ óc còn dính đầy mực in của Kim Dung.”
Lạc Tiên đứng hình mất 5 giây. Lão Ma tiếp tục “cà khịa” một cú thâm thúy:
— “Đám Biệt đội Thừa Muối kia chửi tao suốt 8 năm, tụi nó tưởng tụi nó chửi một ‘Lão Ma’ hiện tại. Nhưng thực ra, năng lượng chửi rủa đó lại vô tình nuôi béo một ‘Lạc Tiên’ là mày. Mày chính là cái Thùng Rác Nghiệp Lực mà tao tạo ra để hứng hết ba cái sân si của tụi chính phái đó. Tụi nó càng bóc phốt, mày càng ‘vô tri’. Mày càng ‘vô tri’, hệ điều hành của tao càng chạy mượt. Mày chính là cái ‘Clone’ hoàn hảo nhất để tao stress test cái cõi đời này!”
Lạc Tiên gãi đầu:
— “Á đù… Vậy hóa ra bấy lâu nay em chịu khổ là để ‘đỡ đạn’ cho đại ca hả? Đại ca chơi vậy rồi ai chơi lại?”
Lão Ma đứng dậy phủi mông:
— “Thì vậy mới gọi là Lộ Ma Hành! Mày là tao, tao là mày, nhưng ở hai cái ‘timeline’ khác nhau. Tao dùng mày để thử nghiệm xem một linh hồn tự do khi bị vùi dập bởi đám NPC thì nó sẽ biến thành ‘Vàng’ hay biến thành ‘Muối’. Giờ thì mày hiểu tại sao mày luôn thấy đói bụng mà tao thì luôn thấy no chưa? Vì cái ‘bụng’ của tao nó nằm ở thực tại khác, còn cái ‘đói’ của mày là để nhắc nhở mày rằng mày vẫn còn đang ‘nhập vai’ con người quá sâu đó chú em!”
Nói đoạn, Lão Ma quăng tấm gương xuống đất, nó vỡ tan tành. Mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu một khuôn mặt khác nhau của Lạc Tiên: lúc là gã hành khất, lúc là đại gia, lúc lại là một tay kiếm khách u sầu.
— “Nhìn đi! Lạc Tiên không phải là ai hết, mà là bất kỳ ai dám bước ra khỏi kịch bản. Đi! Ăn hủ tiếu thiệt nè, hôm nay tao đãi bằng tiền của chính tao… à mà thôi, tiền của mày trong túi tao chứ!”
Lạc Tiên cười sảng khoái, một tiếng cười mang âm hưởng của một bậc giáo chủ vừa thoát xác. Hai bóng người hòa vào dòng đời hối hả, để lại đám Biệt đội Thừa Muối vẫn đang miệt mài gõ phím, tự nhốt mình trong cái lồng chữ nghĩa mà tụi nó tưởng là “chính đạo”.







