KIỆN KHÔNG KÝ SỰ – CHƯƠNG 16: CÂU HỎI CUỐI CÙNG VÀ CÚ “VẠ MIỆNG” ĐỊNH MỆNH

(Vụ kiện Bitcoin dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật)

Cơn bão thị trường tài chính bên ngoài dường như đã tràn vào tận bên trong Thánh Thất.

Căn phòng từng ấm áp mùi trà và tiếng cười nói về những giấc mơ tỷ đô, giờ đây lạnh lẽo như một hầm mộ.

Tiền Không ngồi đó, gầy rộc đi, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ lo toan cho dự án. Đối diện ông là hai “đệ tử ruột”: Kiện Không và Huynh Tín.

Họ không còn ngồi khép nép. Kiện Không gác chân lên ghế. Huynh Tín mặt hằm hằm, liên tục xem đồng hồ như thể mỗi giây trôi qua ở đây là một sự lãng phí tiền bạc.

**1. Sự Tẩy Não Của Lòng Tham**

Trong tâm trí của Kiện Không và Huynh Tín lúc này, một cơ chế tâm lý đáng sợ đang vận hành: **Cơ chế “Xóa Ký Ức Biết Ơn” (Gratitude Erasure).**

* Họ đã quên sạch việc Tiền Không kéo Kiện từ 22k lên 520k đô.

* Họ quên sạch quá trình trading giúp Tín kiếm 200k đô.

* Họ quên luôn cả việc chính họ đã chủ động tìm đến Tiền Không lúc đầu.

Trong đầu họ bây giờ chỉ còn một cuốn băng ghi âm chạy đi chạy lại:

*”Lão già này đang cầm tiền của mình Lão hô hào mua xe làm mình nợ ngân hàng. Giờ lão dừng dự án, mình chết đói. Lão là thủ phạm. Lão là kẻ thù.”*

Khi con người ta sợ hãi, họ cần một con dê tế thần để trút bỏ trách nhiệm. Và Tiền Không là con dê hoàn hảo nhất.

**2. Câu Hỏi Của Sự Tuyệt Vọng**

Tiền Không nhìn hai đệ tử, lòng đau như cắt. Ông không tiếc tiền, ông tiếc cái tình mà ông đã vun đắp. Ông quyết định đánh cược một lần cuối vào nhân tính.

Ông rót chén trà nguội, đẩy về phía Kiện, giọng trầm buồn:

– “Kiện à, Tín à. Ta biết các con đang gặp khó khăn. Ta cũng đang kiệt quệ. Nhưng ta muốn hỏi các con một câu này thôi. Hãy trả lời thật lòng.”

Kiện Không nhếch mép:

– “Thầy hỏi nhanh đi.”

Tiền Không nhìn thẳng vào mắt họ, ánh mắt xoáy sâu vào tâm can:

– “**Nếu bây giờ… Ta về mo (về số 0). Ta không còn dự án, không còn đất đai, không thể giúp các con kiếm tiền được nữa… Các con có còn đi theo ta để gây dựng lại từ đầu không?**”

Không gian im lặng trong 3 giây.

3 giây định mệnh.

Tiền Không chờ đợi một cái gật đầu, một giọt nước mắt, hay ít nhất là một sự ngập ngừng.

Nhưng không.

Kiện Không bật cười. Một điệu cười khô khốc, sắc lẹm như tiếng kim loại cứa vào thủy tinh.

– “Thầy đùa vui thật đấy.” – Kiện Không rít lên – “**Thầy phải lo được tài chính cho tụi con thì tụi con mới theo thầy chứ!**”

Huynh Tín bồi thêm, giọng lạnh lùng:

– “Đúng đấy. Thầy trò cái gì tầm này? ‘Có thực mới vực được đạo’. Thầy không lo được cái ăn cho tụi con, thầy làm tụi con nợ nần, thì thầy lấy tư cách gì bắt tụi con theo? Tụi con theo thầy để làm giàu, chứ không phải theo thầy để đi ăn mày!”

**3. Sự Sụp Đổ Của Một Tượng Đài**

Câu trả lời đó như một nhát dao đâm xuyên tim Tiền Không.

Hóa ra, trong mắt họ, ông không phải là người thầy, hay người dẫn đường.

Ông chỉ là **CÔNG CỤ**.

Là cái máy ATM. Khi máy hết tiền, nó là cục sắt vụn vô giá trị.

Tiền Không run rẩy đứng dậy. Sự thất vọng tột cùng đã biến thành cơn giận dữ kìm nén bấy lâu nay. Ông đã chịu đựng sự lười biếng, sự dối trá, sự tham lam của họ quá đủ rồi.

Và trong cơn stress tột độ, khi lý trí bị cảm xúc lấn át, Tiền Không đã thốt ra một câu nói – một câu nói đúng về mặt bản chất nhưng sai về mặt thời điểm. Một câu nói châm ngòi nổ cho thùng thuốc súng hận thù.

Ông chỉ tay ra cửa, khuôn mặt đỏ gay:

– “Ta đã lầm khi cứu vớt lũ các ngươi. **Chính sự hèn nhát, tham lam thiếu hiểu biết của các ngươi mới là chủ nợ lớn nhất của đời các ngươi, chứ không phải ta!**”

**4. Sự Chuyển Hóa: Từ Đệ Tử Thành Kẻ Thù Truyền Kiếp**

Câu nói *”Hèn nhát, tham lam, thiếu hiểu biết”* đã chạm vào tử huyệt **Tự Ái** của Kiện và Tín.

Với những kẻ có cái tôi to đùng, bị nói nhẹ đã là một sự sỉ nhục không thể gột rửa, đừng nói chi bị chửi.

Mặt Kiện Không đanh lại. Mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ lòm của dã thú bị thương.

Hắn đứng phắt dậy, đạp đổ cái ghế.

– “Được! Ông nhớ câu nói ngày hôm nay!” – Kiện Không gầm lên, không còn gọi là ‘Thầy’ nữa – “Ông chửi tụi tôi là rác rưởi hả? Ông bảo không có ông tụi tôi chết đói hả? Để tôi cho ông thấy, thằng Kiện này sẽ làm gì!”

Hắn quay sang Huynh Tín:

– “Đi về! Tín! Từ nay **ÂN ĐOẠN NGHĨA TUYỆT**. Lão già này không phải thầy bà gì cả. Lão là kẻ thù số 1 của anh em mình!”

Huynh Tín cũng run lên vì giận (và vì sợ hãi khi bị bỏ rơi):

– “Ông… ông dám sỉ nhục cổ đông chiến lược! Ông sẽ phải trả giá!”

**5. Sự Ra Đời Của “Liên Minh Công Lý” (Thực Chất Là Hội Đòi Nợ)**

Kiện Không và Huynh Tín lao ra khỏi Thánh Thất, nhảy lên con xe BMW màu xi măng.

Trên xe, Kiện Không đấm mạnh vào vô lăng, nghiến răng ken két:

– “Tao thề sẽ không để lão yên! Lão muốn về mo? Tao sẽ cho lão về âm phủ!”

– “Làm thế nào đệ?” – Tín run rẩy hỏi.

Kiện Không rút điện thoại ra, ánh mắt lóe lên sự tàn độc:

– “Lập nhóm ngay! Tên nhóm: **’Hội Nạn Nhân Bị Tiền Không Lừa Đảo’**. Add tất cả những người đã nộp tiền vào đây. Tao sẽ tung bằng chứng chuyển khoản lên. Tao sẽ tung đoạn ghi âm lão xúi mua xe lên. Tao sẽ kích động bọn họ đến đòi nợ!”

– “Nhưng… mình cũng là Co-Founder mà? Lộ ra mình cũng chết chùm sao?”

Kiện Không cười khẩy, nụ cười của một con quỷ dữ:

– “Không! Mình sẽ đóng vai **Nạn Nhân Lớn Nhất**. Mình sẽ nói mình bị lão thao túng tâm lý, bị lão lừa gạt lòng tin. Mình sẽ đứng về phía đám đông để dẫn dắt đám đông tấn công lão. Chỉ có cách đó mình mới thoát tội và ép lão phải nôn tiền ra!”

Chiếc xe lao vút đi trong màn mưa.

Sau lưng họ, trong Thánh Thất tối tăm, Tiền Không gục xuống bàn, ôm ngực thở dốc.

Một câu nói lỡ lời trong lúc tuyệt vọng đã biến hai con nợ thành hai kẻ thù nguy hiểm nhất. Ông không chỉ mất tiền, mất đệ tử, mà giờ đây, ông sắp phải đối mặt với một cơn sóng thần pháp lý và truyền thông do chính những kẻ ông từng cưu mang tạo ra.

Bi kịch của **”Làm ơn mắc oán”** đã chính thức bắt đầu.

**(Hết chương 16)**

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *