Khoá học triệu đô
Ta đi vào cửa tử
Trong một đêm lá rơi ưu tư
Vào một nơi hoa nở bốn thu
Lá mọc bốn thu
Xuân hạ thu đông không băng không tuyết
Các linh hồn tóc trăng da Nguyệt
Lượn vòng quanh ra sức trêu chọc
Linh hồn mới đến cùng học
Vòng luân hồi của nẻo nhân sinh
Nơi tươi đẹp và nhiều sinh linh
Cỏ xanh thắm và hoa thơm thú lạ
Đẹp hơn cả trần gian mình từng biết
Chắc có lẽ là thiên đường trong sách viết
Ta mơ màng bước tiếp
Cho đến khi gặp thần cẩu -tam -đầu
Là âm thanh như tiếng sói trong đêm gọi đàn
Có hai sứ giả đến mang ta đi
Diêm vương gia ngồi trên ngai vì
Nhìn ta một hồi cười như nắc nẻ
Ôi! Nhà người cũng hãy còn trẻ
Đã xuống đây giải oan nghiệp tội đồ
Ngẩng mặt lên, ta ký xác đồ
Nhập gia tùy tục phải có passport
Vào địa giới cũng phải dc cho
Không phải muốn là vô cõi tử
Nói rồi ngài cho ta 2 quệt đỏ lên mặt
Như mấy chữ địa nhân tử
Bỗng chốc có tiếng rền trong gió
Một dải lụa to rơi vào phủ
Rơi xuống tay người quản chủ
Người đọc rồi lại cười vang như nước lũ
Số nhà người chưa đủ
Ở trần gian ngươi còn việc chưa xong
Một việc gì nhân gian gọi đại nghiệp
Khi nhà ngươi nằm trong vòng nghiệp lặp
Ta sẽ trả về trần gian mà tu nghiệp
Tiếp tục góp sức cho đại công trình
Rồi một cơn gió lạnh đến rùng mình
Nước mắt ta rơi mồ hôi lã tã
Mưa cũng rơi cây xào xạc lá
Thiên hà chuyển xoay xung quanh kỳ lạ
Mở mắt thấy ta đã về nhà
Mẹ cha vây quanh người nhà hoảng loạn
Người khóc người ôm mừng vui lẫn lộn
Sinh ly tử biệt sao mà chọn
Sống cho trọn vẹn kiếp con người
Kiếp này đằng đẵng mà trôi
Sống như đã chết thì đời xá chi
Bao nhiêu mảnh đời lâm li
Cùng xây đại nghiệp cũng vì thế thôi
Tiền sinh đã chọn cho người
Có một lẽ sống trong đời mà neo…
___Đại Tiên Nhân____







