HỒ SƠ LÃO MA – KỲ 10: HỌC VIỆN “RƯỢU ĐẾ” GÒ ĐEN, CÚ TAN RÃ VÀ ĐÊM NGỦ CHÂN CẦU KIỂU… VIP

Lão Ma gác cây cơ bida lên vai như gác thanh long đao, đẩy nhẹ cái ghế đôn về phía Lạc Tiên. Lão nhấp ngụm trà đá, cái vị chát đắng thấm vào giọng kể khàn khàn, khói thuốc bay lượn như hiệu ứng đặc biệt trong phim hành động hạng B.

“Lạc Tiên à, chú mày phải hiểu một chân lý: đỉnh cao của sự ngu ngốc thường bắt đầu bằng những lời thề son sắt… trên bàn nhậu. Khi cái server bất động sản lag kinh niên, crash liên tục, Lão nghĩ: ‘Thôi, cần reboot linh hồn cái đã’. Thế là trong một buổi chén chú chén anh, rượu vào lời ra, Lão cùng hai gã bằng hữu thân thiết thề thốt dựng lên Học viện Ngoại ngữ hoành tráng. Nghe tên Con đường Việt Nam đã thấy oai: kiểu ‘hack tiếng Anh để hack đời’ ấy, nghe hấp dẫn hơn cả khóa học online 9k9.

1. Ván bài giáo dục – tố đỉnh cao rồi rơi mặt bàn

Lão mang đúng cái cốt Giáo chủ Nhậm Ngã Hành vào làm: quyết liệt, chi tiền như nước máy, máy lạnh chạy vù vù, giáo viên xịn sò, chương trình nghe như từ Harvard gửi về. Lão nghĩ đơn giản: ‘Có công nghệ, có nhiệt huyết, có bằng hữu kề vai sát cánh, sợ gì không hack được thực tại?’

Nhưng đời không phải code, chú em ơi. Code thì debug được, còn bằng hữu thì… debug hoài không hết cái tôi. Học viện vừa chạy demo được vài vòng, chưa kịp kiếm lời thì bug (lỗi) xuất hiện tùm lum:

– Thằng A: “Tao thấy mệt, tao rút để lo gia đình.”

– Thằng B: “Tao thấy hướng này không ổn, giá mà tao đi làm công ty nước ngoài còn ngon hơnʼ

– Còn Lão: đứng đó giữa đống thẻ học anh văn, đống giấc mơ dang dở, mặt ngơ ngác kiểu “what the hell, lời thề trên bàn rượu hóa ra mỏng manh hơn cả tờ giấy ướt”.

Cú tan rã đó không phải đánh nhau ầm ĩ, mà là kiểu im lặng rút lui, đến mức Lão chỉ nhếch mép: “Hừ, thiên hạ vốn dĩ như thế, lời thề chỉ là gió thoảng mây bay, có chi mà tiếc”.

2. Chứng ngộ nửa mùa – huyễn cảnh nuốt chửng thực tại

Sau khi học viện tan tành như nhà xây bằng… lời hứa, Lão đứng giữa cầu Phạm Văn Hai bốc mùi kênh Nhiêu Lộc, thấy mình như bug trong hệ thống. Chán chường ập đến như virus zero-day: không còn thiết tha gầy dựng gì nữa.

Chính lúc cái tôi đời thường bị knock-out, huyễn cảnh tâm linh mở ra như hố đen hút hết. Osho, Krishnamurti lúc này thành loại virus cực mạnh: nhìn đâu cũng thấy hư ảo. Tiền? Hư ảo. Danh vọng? Hư ảo. Bạn bè? Hư ảo. Cái chứng ngộ nửa mùa đó ngọt đến mức Lão tự nhủ: “Thôi kệ, tất cả là ảo, nợ nần cũng ảo, tịch thu tài sản cũng ảo, để mặc cho nó ảo tiếp đi”. Năm 2011 phá sản lần hai, Lão để mặc – vì lúc đó nghĩ: “Ừ thì ảo, mất cũng ảo, tiếc cái gì”.

3. Hàn giang độc tú – đêm chân cầu kiểu… resort 5 sao vỉa hè

Và rồi, với cái đầu đầy triết lý siêu thực nhưng trái tim nguội như đá lạnh, Lão lết đôi dép kẹp ra vỉa hè cầu Điện Biên Phủ. Chú em tưởng tượng nổi không? Một kẻ từng nắm Thần Tài Nhà Đất, giờ nằm co ro dưới chân cầu giữa gió Tết Sài Gòn lạnh thấu xương để chờ khách mua hoa Lan.

Dòng người hối hả về quê đoàn viên lướt qua, xe máy, tiếng cười nói, mùi bánh chưng – tất cả như phim mà Lão đứng ngoài màn hình, vai phụ không lời thoại.

Lão nửa nằm nửa ngồi trên ghế bố ngủ ngon lành, có thằng bạn quen chạy qua, chụp 1 bức hình rồi gửi vào mạng xã hội ghẹo lão, đọc tin nhắn lão cười ha ha. Không bằng hữu phải giữ kẽ, không học viện phải gánh vác, không giấc mơ nào phải chạy theo nữa. Giữa cái lạnh tê tái đó, Lão lại thấy mình… tự do đến lạ.

Cái “ngai vàng vỉa hè” dưới chân cầu hóa ra lộng lẫy hơn cả văn phòng máy lạnh ngày xưa. Vì ít ra ở đó không ai hứa hẹn gì với Lão nữa, và Lão cũng chẳng phải hứa hẹn gì với ai. View 5 sao: gió lùa mát rượi, tiếng xe cộ làm nhạc nền, và không ai đòi nợ giữa đêm.

Lão Ma buông tiếng cười “ha ha” khô khốc, ánh mắt xa xăm như vẫn còn thấy cái bóng mình nằm co quắp năm ấy.

Rồi Lão nhìn Lạc Tiên, nhếch mép:

“Chú mày thấy đó, đôi khi phải mất sạch tiền bạc’, mất sạch bạn bè, mất sạch cả cái tôi to đùng… thì mới thấy cái ngai vàng vỉa hè nó quý giá thế nào.

Vì ở đó, ít ra mình không còn phải giả vờ ‘đang ổn’ nữa.

Đời là ván bài, chú em ạ. Có ván tố bằng bịch chè 5k thắng lớn, có ván tố bằng lời thề trên bàn nhậu thua sạch.

Nhưng ván nào cũng dạy mình một điều: thiên hạ vốn dĩ hư ảo, chỉ có kẻ ngu mới tin vào lời thề của kẻ khác, và kẻ ngu hơn nữa mới tin vào chính lời thề của mình.”

Lão gõ nhẹ cây cơ bida xuống sàn, tiếng “cạch” rõ ràng như dấu chấm hết cho một chương.

“Chơi tiếp không, Lạc Tiên? Hay chú em sợ thua tiếp?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *