Khoá học triệu đô
Sau khi “hồn lìa khỏi xác” (theo lời đồn của cư dân mạng), Lão Ma lết cái thân vẫn còn nguyên vẹn về tới nhà. Trong khi trên mạng, Biệt đội Thừa Muối đang mở “đại hội phân tích tử thi”, soi từng vệt lốp xe để chứng minh lão đã tan xác pháo, thì Lão Ma lại đang phải đối mặt với một thực thể đáng sợ hơn nhiều: Ông Tướng.
Ông Tướng là con trai lão Ma, một thực thể chạy hệ điều hành siêu việt, vượt xa ZX1000 vì nó không có bộ nhớ… lưu trữ lỗi lầm.
Trưa hôm đó, Lão Ma vừa bước ra cổng vừa ngoái lại ghẹo con trai:
— “Thằng này nhe, nó có cần ai đâu! bữa ba vô phòng khách, nó đang coi tivi còn đuổi ba ra: ‘Ba đi đi, ba đi ra cho em coi'”
Ông Tướng đang ăn ngưng nhai, mắt chớp chớp, nhìn ba nó như nhìn một sinh vật lạ vừa rớt từ đĩa bay xuống:
— “Ủa, em đâu có coi tivi đâu ba. chắc ba nghe nhầm òi! nay ba ngủ khò khò mà, ba đâu có qua phòng tivi đâu nè.”
Lão Ma đứng hình, bước chân chậm lại:
— “Ủa thằng nhỏ này, ba nói chuyện hôm bữa?”
Nhưng logic của Ông Tướng là vô đối. Với nó, “quá khứ” là một cái folder đã bị xóa sạch (Shift + Delete). Nó nhìn Lão Ma, ánh mắt đầy sự khoan dung và thương cảm, y như cách lão hay nhìn tụi Thừa Muối:
— “Chắc tại ba nhầm rồi, chớ em đâu có nói vậy”
Lão Ma tiếp tục cãi qua cãi lại với thằng con, cả nhà không biết nghe bên nào: ủa alo?!Lão Ma ngửa mặt lên trời hít hà:
— “Trời ơi! Tụi Thừa Muối thì cứ tìm cách moi ra để tế tui, còn thằng nhỏ này thì chuyện 8 phút trước nó cũng không thèm nhớ. Tui sống ở giữa hai làn đạn, một bên là quá khứ dày đặc, một bên là hiện tại trống trơn, cãi tới Tết cũng không lại tụi nó!”
Lúc đó, điện thoại lão báo tin nhắn. Thánh Phán vừa đăng một tấm ảnh: “Phát hiện dấu vết đôi dép lão Ma tại hiện trường, đây là dấu vết lão lừa dối từ năm 2018!”.
Lão Ma nhìn điện thoại, rồi nhìn Ông Tướng đang cắm cúi ăn cơm. Lão chợt nhận ra một sự thật chát chúa: Biệt đội Thừa Muối thực chất là những đứa trẻ… không chịu lớn. Tụi nó bị kẹt lại trong cái ngăn kéo cũ kỹ của quá khứ. Trong khi đó, Ông Tướng mới thực sự là bậc thầy của ZX1000 – sống trọn vẹn trong “ngay lúc này” mà không có trói buộc của quá khứ hay tương lai.
Lão Ma cười khà khà, lẩm bẩm:
— “À… Ha! Giao thức của tụi Thừa Muối là ‘Nhớ dai để chửi’, giao thức của Ông Tướng này là ‘Quên sạch để vui’.
Đời là một giấc mộng, ai tỉnh sớm thì ăn cơm ngon, ai tỉnh muộn thì đi ăn muối. Ha ha!







