Khoá học triệu đô
Chuyện là, bên Anh có cái sở thú Lincolnshire, người ta mới tiếp nhận 5 con vẹt xám. Mà mấy con này hồi ở nhà chắc cũng “con nhà lành”, dạ thưa lễ phép lắm.
Ai dè nhốt chung vô cái chuồng cách ly có mấy ngày, tụi nó biến thành một cái “băng đảng” văng tục xuyên lục địa. Một con vừa mở mỏ chửi một câu, là 4 con kia cười hô hố hưởng ứng. Mà cái hài nhất là mấy cha nội du khách, thấy vẹt chửi không lo chạy, còn đứng lại cười sặc sụa rồi… chửi lại cho tụi nó nghe. Thế là thành một cái vòng lặp: vẹt chửi khách, khách chửi vẹt, cả lũ cùng “thăng hoa” trong một cái đống rác ngôn từ.
Lạc Tiên nhìn cái tin đó xong, quay qua méc Lão Ma:
“Em thấy y chang mấy cái comment toxic trên fanpage mình á Đại ca. Biệt đội Thừa Muối đó!”
Lão Ma nhấp ngụm cà phê đen. Lão cười khẩy:
“Chú mày thấy chưa. Đây chính là cái bẫy ‘hùa’. Mấy con vẹt này lúc ở nhà chắc ngoan lắm. Nhưng hễ nhốt chung một cái lồng, cái nết hư của đứa này nó ‘bắt sóng’ liền với cái tật xấu của đứa kia. Một con lỡ miệng chửi. Con kia cười. Cười cái là xong phim.
Não tụi nó tự kết luận liền:
‘À… chửi là quyền năng.’
‘Chửi là được chú ý.’
‘Chửi là có mấy thằng ngu đứng lại coi mình diễn.’
Chỉ cần một hạt tiêu cực văng ra, cả đàn sẽ rung động cùng một tần số ‘chửi’. Mà nhiều khi cũng chẳng cần lí do gì. Tụi nó bị xích lại với nhau bằng một sợi dây vô hình của tần số thấp. Đứa này chửi, đứa kia cười, nó tạo thành một cái lồng năng lượng rác kín bưng. Tụi nó bị nhốt trong cái thực tại thấp tè đó mà cứ tưởng mình đang… đỉnh cao danh vọng.”
“Trên mạng cũng vậy. Tụi nó đâu cần đúng sai, tụi nó chỉ cần ĐÔNG để được ‘rối’ vào nhau cho bớt cô đơn. Một thằng chửi, mười thằng vô thả icon haha, trăm thằng vô hùa. Nhưng mày biết cái gì nguy hiểm nhất không? Không phải tiếng chửi, mà là phản ứng của người xem.
Khách du lịch thấy vẹt chửi thì đứng lại cười, rồi chửi lại cho vui. Chính cái năng lượng đó nuôi sống đám vẹt. Mày mà nhảy vô cãi tay đôi, hay cố thanh minh thanh nga với tụi nó…
Thì bùm! Chúc mừng chú mày…chính thức bị ‘rối’ vào hệ thống của tụi nó và trở thành con vẹt thứ 6 trong cái lồng đó.”
Lão Ma nhìn bằng ánh mắt sắc như dao cạo:
“Chú mày nhảy vô ‘vả’ tụi nó, là chú mày đã tự hạ tần số của mình xuống ngang hàng với cái chuồng vẹt. Chú mày tưởng mình đang làm chủ tình hình? Không, chú mày đang bị tụi nó dắt mũi. Chú mày muốn làm đại ca của lũ vẹt chửi thề à?
Sở thú người ta trị vẹt bằng cách nào? Người ta tách tụi nó ra! Gửi mỗi con đi một khu vực để Cắt đứt sự rối lượng tử tiêu cực đó. Cho tụi nó ‘ngắt kết nối’ hoàn toàn với cái tần số rác.
Đàn ông mình 30-50 tuổi rồi, bản lĩnh không phải là chửi to hơn con vẹt, mà là Rút phích cắm tâm thức ra khỏi cái lồng. Khi chú mày không còn quan sát, không còn phản ứng, cái sợi dây ‘rối’ đó tự đứt, cái lồng đó đối với chú mày coi như không tồn tại. Giữ cái lõi cho sạch, đừng để mùi hôi của chuồng vẹt nó ám vô người. Tụi nó chửi là việc của tụi nó, còn mình có thong dong uống cà phê được hay không mới là chuyện đáng nói
Cái bẫy “Rối lượng tử” này thâm thiệt đúng không đại ca? Anh em mình mà không tỉnh là dễ thành “vẹt xiếc” cho thiên hạ coi lắm.







