Khoá học triệu đô
Đêm đó, Lạc Tiên ngồi bên bờ suối, nhìn xuống dòng nước róc rách len qua kẽ đá chảy vào hồ sóng sánh. Hắn hỏi một câu mà đã nhai đi nhai lại trong đầu suốt mười năm qua:
— “Đại ca, có bao giờ anh thấy mệt vì cứ phải làm người không?”
Lão Ma đang loay hoay bấm móng tay, lão chẳng thèm ngước lên:
— “Ừm Mệt! Cái mệt là do mình cứ khư khư giữ cái ‘xác chớt’ của mình từ năm này qua tháng nọ mà không chịu đem chôn đó thôi.”
Lạc Tiên khựng lại. Lão Ma quăng cái mỏ lết xuống sàn, “keng” một phát lạnh lùng:
— “Nè chú em, mày tưởng mình sống từ lúc sinh ra đến giờ là một mạch duy nhất hả? Sai bét!
Mày đã tái sinh lần thứ nhất vào cái năm bồ bị người yêu đầu đời phản bội. Cái thằng bé ngây thơ, tin vào tình yêu màu hồng năm đó đã ‘chết’ mất xác rồi. Lúc đó mày đau, mày tưởng tận thế, nhưng thực ra là một Giao thức cũ vừa bị xóa sổ để mày tỉnh ra một chút.
Lần tái sinh thứ hai là lúc mày phá sản, hay lúc mày bị cả đám bạn quay lưng chửi bới. Cái ‘Tôi’ kiêu ngạo, thích được tung hô của mày đã bị nghiền nát. Mày chết trong sự nhục nhã, để rồi một Lạc Tiên lì lợm hơn, rỗng rang hơn được sinh ra từ đống tro tàn đó.”
Lão Ma tiến lại gần, chỉ tay vô cái bóng của Lạc Tiên in trên tường:
— “Mỗi lần mày gặp một biến số cực hạn, mỗi lần mày thấy mình không còn đường lùi, đó chính là một cơ hội để Tự sát tâm thức. Tái sinh không phải là đầu thai qua kiếp khác. Tái sinh là ngay giây phút này, mày dám buông cái ‘Lạc Tiên’ của ngày hôm qua—cái đứa đầy rẫy nỗi sợ và định kiến—để trở thành một con số không tròn trịa.
Mày đã chết bao nhiêu lần rồi? Nếu chỉ mới chết có một lần lúc lọt lòng mẹ, thì thảm lắm. Mày đang chạy một cái hệ điều hành lỗi thời giữa một vũ trụ đã cập nhật tới đâu rồi.
Người ta thu hút nhau vì cái gì gì biết không? Không phải vì sự thành công. Mà vì cái ‘Mùi của sự tái sinh’. Người nào chết đi sống lại càng nhiều lần ngay trong kiếp này, người đó có một cái tần số lạ lùng lắm. Họ không còn sợ bị hiểu sai, không còn sợ bị sụp đổ, vì họ biết rằng: Cứ mỗi lần sụp đổ, một phiên bản vĩ đại hơn lại xuất thế.”
Lạc Tiên nhìn xuống đôi bàn tay mình. Hắn chợt nhớ lại những lần mình đã từng khóc nghẹn, những lần muốn buông xuôi tất cả. Hóa ra, đó không phải là bi kịch. Đó là những lần hắn “lột xác”.
Lão Ma cười khà khà, mở tủ lạnh lấy ra chai nước suối hớp một ngụm:
— “Đừng có đếm tuổi thọ bằng năm nhen. Hãy đếm xem mày đã dám ‘chết’ bao nhiêu lần để nhớ ra mình là ai. Lần này, cái laptop hư, dự án mất… mày có dám chết thêm lần nữa để trở thành một Biến số tự do hoàn toàn không? Hay mày muốn ôm cái xác chết đó đi kiện cáo thiên hạ?”
Lạc Tiên nhìn ra cửa sổ, bóng tối không còn làm hắn sợ. Hắn thấy mình như một hạt photon, vừa mới va đập để phát sáng.
— “Em hiểu rồi đại ca. Em chọn… chết ngay bây giờ.”
Lão Ma nháy mắt:
— “Chào mừng chú em về nhà. Tái sinh vui vẻ nhen! Ha ha!”







