Khoá học triệu đô
![]()
(Vụ kiện Bitcoin dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật)
Ngày thứ 3 của khóa tu tập “Trồng Tre Giác Ngộ”.
Không khí tại Thánh Thất Blockchain u ám và căng thẳng như phòng chờ xét xử.
500 con người bị tịch thu điện thoại, cắt internet, cấm mọi hình thức giao dịch. Họ ngồi dựa lưng vào tường, tay chân run lẩy bẩy. Một số người liên tục gõ ngón trỏ vào khoảng không – hội chứng “ngón tay phantom” (ngón tay ma) do đặt lệnh quá nhiều.
Ở góc phòng, Kiện Không đang trải qua cơn vật vã kinh hoàng nhất cuộc đời.
Hắn nhớ ánh sáng xanh của màn hình. Hắn nhớ những cây nến giật đùng đùng. Hắn nhớ cảm giác tim đập thình thịch khi nhìn tài khoản chia đôi rồi nhân đôi trong 5 phút.
Thiếu Dopamine, Kiện Không trông như một cái xác vô hồn. Mắt hắn thâm quầng, tóc tai dựng ngược. Hắn nhìn chằm chằm vào một con thạch sùng đang bò trên trần nhà.
– “Nó đang Sideway…” – Kiện Không lẩm bẩm, nước dãi ứa ra – “Nó bò ngang… Tích lũy… Sắp Breakout rồi… Lên hay xuống? Lên hay xuống???”
—
Tiền Không bước vào, tay bê một nồi cháo hành thơm phức. Ông hy vọng mùi thức ăn sẽ kéo đám đệ tử về thực tại.
– “Các con, đến giờ thọ trai rồi. Ăn đi cho ấm bụng.”
Ông múc cháo ra từng bát.
Kiện Không đón lấy bát cháo nóng hổi. Hắn không ăn ngay. Hắn cầm thìa, khuấy nhẹ bát cháo theo chiều kim đồng hồ.
Đột nhiên, hắn hét lên:
– “**MÔ HÌNH CỐC TAY CẦM (Cup and Handle)!!!**”
Cả phòng giật bắn mình. 500 cái đầu quay lại nhìn bát cháo của Kiện Không.
– “Đâu? Đâu?”
– “Thật kìa! Cái bát là cái Cốc! Cái thìa là cái Tay Cầm! Đây là mô hình tăng giá kinh điển!” – Kiện Không run rẩy chỉ trỏ.
Tiền Không nhắm mắt, hít sâu.
– “Đó chỉ là cái bát cháo, Kiện Không à. Ăn đi kẻo nguội.”
Kiện Không lắc đầu quầy quậy:
– “Không ăn được thầy ơi! Chưa phá vỡ kháng cự! Phải chờ mực nước cháo vượt qua mép bát thì mới xác nhận xu hướng tăng! Lúc đó con mới được húp (vào lệnh)!”
Gã bên cạnh giật lấy cái bát:
– “Mày không húp để tao húp! Tao Short cái bát này! Húp cho cạn đáy (Bottom) luôn!”
Thế là hai thằng lao vào giành nhau bát cháo, nước cháo văng tung tóe.
Tiền Không thở dài. Ông nhận ra: **Với một thằng nghiện, vạn vật trong vũ trụ đều là tín hiệu giao dịch.**
—
Buổi chiều, để thay đổi không khí, Tiền Không dẫn cả đám ra sân sau tập thể dục.
– “Chúng ta sẽ tập bài vẩy tay Dịch Cân Kinh. Giúp lưu thông khí huyết, quên đi bảng điện.”
Tiền Không đứng trước hàng quân, giơ tay lên cao rồi vẩy mạnh ra sau.
– “Lên… Xuống… Lên… Xuống…”
Kiện Không đứng ở hàng đầu, mắt dại đi. Hắn nhìn cánh tay thầy giơ lên hạ xuống nhịp nhàng. Trong não bộ bị tổn thương của hắn, hình ảnh cánh tay thầy biến thành những đường **Moving Average (Đường trung bình động)**.
– “Lên… Xuống…” – Tiền Không hô.
– “**PUMP… DUMP…**” – Kiện Không lẩm bẩm theo nhịp.
Đến nhịp thứ 10, Tiền Không vung tay mạnh hơn một chút để giãn cơ vai.
Kiện Không bỗng ngã vật ra đất, ôm ngực thở dốc.
– “Sao thế???” – Tiền Không hoảng hốt chạy lại đỡ.
Kiện Không nắm chặt tay thầy, mặt tái mét:
– “Thầy… Thầy vừa tạo ra một cú **GIẬT RÂU (Wick)** quá dài… Con bị quét Stoploss rồi… Tim con… Tim con bị thanh lý rồi thầy ơi…”
Tiền Không sờ trán đệ tử. Không sốt. Chỉ bị điên.
Ông bất lực thả Kiện Không xuống cỏ.
– “Con nằm đó đi. Nhìn mây trời cho tịnh tâm.”
Kiện Không nằm ngửa nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Một đám mây trắng trôi qua.
– “Đám mây…” – Hắn thều thào – “Mây Ichimoku… Mây dày thế này thì khó xuyên thủng lắm… Kháng cự mạnh… Chết rồi… Bull-trap…”
—
Đỉnh điểm của sự bi hài diễn ra vào buổi tối.
Vì không có việc gì làm, Kiện Không lang thang trong Thánh Thất và phát hiện ra một vết nứt dài trên bức tường vôi cũ kỹ.
Vết nứt chạy ziczac từ trần nhà xuống chân tường.
Mắt Kiện Không sáng rực lên như đèn pha ô tô. Hắn vớ lấy mẩu than củi dưới bếp, lao đến bức tường.
Hắn bắt đầu vẽ.
Hắn tô đậm vết nứt. Hắn vẽ thêm các đường kẻ ngang dọc. Hắn viết chi chít các con số: *Fibonacci 0.618*, *Support 30k*, *Resistance 69k*.
Đám đông bâu lại xem, nín thở như đang xem Picasso vẽ tranh.
– “Đây là gì hả anh Kiện?” – Một đệ tử hỏi.
Kiện Không quay lại, mặt lấm lem than đen, nhưng ánh mắt rực lửa đam mê:
– “Đây là **ĐỒ THỊ VẬN MỆNH** của chúng ta! Tao vừa phân tích kỹ thuật cái vết nứt này. Nhìn đi! Nó đang tạo mô hình **Vai – Đầu – Vai ngược**. Cái vết lõm chỗ ổ điện kia là cái Đầu. Hai vết nứt nhỏ hai bên là hai Vai.”
– “Thế nghĩa là sao?”
– “Nghĩa là…” – Kiện Không nuốt nước bọt, chỉ tay xuống chân tường nơi có một lỗ chuột – “Giá sẽ test về cái lỗ chuột này, sau đó bật lên trần nhà! **TO THE MOON!!!**”
Cả đám ồ lên sung sướng. Có đứa còn quỳ xuống vái cái vết nứt.
– “Vết nứt thần thánh!”
– “Thánh tường hiển linh!”
Đúng lúc đó, Tiền Không đi tới. Ông nhìn bức tường trắng bị vẽ bậy nhem nhuốc, nhìn đám đệ tử đang sì sụp khấn vái một cái lỗ chuột.
Ông không giận. Ông chỉ thấy buồn cười. Một nụ cười chua chát.
Ông nhẹ nhàng bước đến, giơ chân lên… và đạp một phát vào cái lỗ chuột (thực ra là mảng vữa mục).
*Rầm!*
Mảng vữa vỡ vụn. Một con chuột cống to đùng phóng ra, chạy thục mạng qua chân Kiện Không.
– “**Á Á Á!!!**” – Kiện Không hét lên – “Cá mập!!! Cá mập xả hàng!!! **PANIC SELL (Bán tháo)!!!**”
Cả đám hoảng loạn dẫm đạp lên nhau chạy tán loạn vì sợ… con chuột.
Tiền Không đứng giữa đống hỗn độn, phủi bụi trên chân.
– “Phân tích cho lắm vào. Nền móng mà mục thì vẽ hươu vẽ vượn nó cũng sập thôi.”
Ông quay sang Kiện Không đang trốn dưới gầm bàn, run như cầy sấy.
– “Con thấy chưa? Cái ‘Chart’ của con vừa bị một con chuột phá vỡ đấy.”
Kiện Không lồm cồm bò ra, mặt vẫn chưa hoàn hồn, nhưng miệng vẫn cố cãi:
– “Không phải đâu thầy… Đây là sự kiện **THIÊN NGA ĐEN (Black Swan)**! Con chuột là yếu tố bất ngờ! Nếu không có con chuột thì phân tích của con chuẩn 100%!”
Tiền Không lắc đầu, tắt đèn đi về phòng ngủ.
– “Mai ta sẽ cho thợ trát lại tường. Và trát lại cả não của các con nữa.”
Trong bóng tối, Kiện Không vẫn cố nhìn theo vết nứt đã vỡ vụn, tiếc nuối:
– *”Rõ ràng là mô hình đẹp thế mà… Chỉ tại con cá mập chuột…”*
**(Hết chương 6)**







