Khoá học triệu đô
Sáng ngày 02 tháng 02 năm 2026.
Tỉnh X – Vùng đất “Con Rồng Bất Tử”. Trời hôm nay xám xịt như tương lai của mấy thanh niên chơi Coin hệ “chó mèo”.
Trên con đường quốc lộ dẫn vào Cơ quan Cảnh sát Điều tra, một vật thể lạ đang di chuyển với tốc độ bàn thờ… à nhầm, tốc độ ánh sáng nhưng êm ru như tiếng thở của một thiền sư.
Đó không phải là xe bán tải.
Đó là một con quái thú **Xe Điện Màu Đen Tuyền**, thân dài thườn thượt, uốn lượn như một con Rồng Đen (Hắc Long) đang bơi trong không khí.
—
**1. Giao Diện “Đắc Đạo” (Phiên Bản Full Option)**
Bên trong khoang lái bọc da bò tót (nhưng là da nhân tạo vì thầy ăn chay), Tiền Không đang ngồi vắt chân chữ ngũ (dù đang lái xe, nhờ chế độ Autopilot).
Ông không còn mặc áo bao tải dứa.
Ông diện một bộ Suit 3 mảnh (3-piece suit) màu xanh Navy, cắt may đo chuẩn từng milimet bởi nhà may số 1 nước Ý. Tóc ông chải ngược vuốt sáp bóng lộn, đeo kính râm đen hiệu “Nhìn Thấu Hồng Trần”. Trên tay ông là chiếc đồng hồ không có kim, mặt số trống trơn (phiên bản giới hạn “Vô Thời Gian” của Giao thức [ ]).
Sư Mẫu ngồi bên cạnh, đang tô son đỏ chót, tay cầm ly Starbucks, thở dài:
– “Ông à, mình đi hầu tòa hay đi dự Met Gala thế? Ông làm lố quá rồi đấy.”
Tiền Không chỉnh lại cái khăn cài túi áo vest, cười nhếch mép:
– “Bà không hiểu gì cả. Đây là chiến thuật **’Tâm Linh Phông Bạt’**. Bọn thằng Kiện nó chỉ nhìn vào cái vỏ. Nếu tôi đi xe nát đến, nó sẽ thương hại tôi. Nhưng nếu tôi đi con ‘Hắc Long’ này đến, nó sẽ **SỢ**. Nỗi sợ là khởi đầu của sự quy phục.”
Ông vỗ vỗ vào vô lăng:
– “Với lại, con xe này tôi mua bằng tiền lãi từ việc… bán khoai nướng thương hiệu ‘Giao Thức Rỗng’ đấy. Tiền sạch 100%, đi nó mới ‘An lạc’!”
—
**2. Cú “Drift” Tại Cổng Công Lý**
8 giờ kém 1 phút.
Tại cổng Cơ quan Cảnh sát Điều tra Tỉnh X.
Kiện Không và Tỉnh Không (Huynh Tín) đang đứng đợi sẵn ở sân. Hai thanh niên mặc vest, đi giày da bóng lộn, dựa lưng vào con xe BMW cũ (đã cầm cố ngân hàng để lấy tiền đi kiện).
– “Huynh ơi,” – Tỉnh Không lo lắng – “Lão già đến chưa nhỉ? Hay lão sợ quá trốn rồi?”
Kiện Không rít thuốc lào (thói quen khó bỏ dù đã đi xe sang):
– “Trốn đằng trời! Lão già kiết xác đó chắc đang bắt xe đò hoặc đi con bán tải ghẻ lở đến đây thôi. Tí nữa lão đến, tao sẽ ném cho lão 20 ngàn đi xe ôm về. Nhục mặt!”
Đúng lúc đó…
*VÙÙÙÙ… KÉT!!!*
Một luồng gió mạnh thổi bay cả tóc giả của bác bảo vệ.
Con xe điện màu đen lướt tới, êm như chó chạy qua thảm cỏ, rồi thực hiện một cú đánh lái điệu nghệ, đỗ xịch ngay cạnh con BMW của Kiện Không.
Cửa xe mở ra theo kiểu cánh chim (Gullwing doors) bay lên trời.
Khói lạnh (từ hệ thống điều hòa) tỏa ra mù mịt như sân khấu K-pop.
Kiện Không và Tỉnh Không há hốc mồm.
– “Vãi chưởng! Xe của ai đây? Bộ trưởng nào về thị sát à?” – Kiện Không thì thầm, vội vàng dập điếu thuốc.
—
**3. Sự Xuất Hiện Của “CEO Vũ Trụ”**
Từ trong làn khói sương ảo diệu, một đôi giày da đen bóng bước xuống. Tiếp đó là ống quần tây thẳng tắp.
Và cuối cùng, Tiền Không bước ra, tháo kính râm, hất tóc.
– “Hello các con vợ! Lâu không gặp, trông các con… hèn đi nhiều đấy!”
Kiện Không suýt ngã ngửa. Hắn dụi mắt ba lần.
– “Sư… Sư phụ? Là ông à? Ông trúng Vietlott à? Hay ông đi buôn ma túy?”
Tiền Không cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp sân đồn công an nhưng nghe rất… sang trọng:
– “Bậy nào! Thầy chỉ vừa ‘IPO’ cái tâm hồn mình lên sàn chứng khoán Vũ Trụ thôi. Giá cổ phiếu đang tím lịm. Còn các con sao rồi? Con BMW kia chưa bị ngân hàng cẩu đi à? Cố giữ nhé, xe cổ đấy, đi bảo tàng được rồi.”
Sư Mẫu cũng bước xuống, thần thái như phu nhân Tổng thống, gật đầu chào nhẹ:
– “Chào hai chú. Chị có mang ít khoai nướng ‘giác ngộ’ làm quà quê, hai chú cầm tạm ăn cho đỡ đói lòng nhé.”
—
**4. Màn “Flex” Chấn Động Tâm Lý**
Tỉnh Không (Huynh Tín) nhìn con xe điện “Hắc Long” của Tiền Không, nuốt nước bọt:
– “Thầy ơi… con này… bao nhiêu mã lực ạ?”
Tiền Không vỗ vai Tỉnh:
– “Con này không tính bằng mã lực (Horsepower). Nó chạy bằng **Nghiệp Lực (Karma Power)**. Ai sống tốt, xe chạy càng nhanh. Ai sống lỗi, lên xe nó tự khóa cửa chở thẳng ra nghĩa địa. Các con có muốn đi thử một vòng không?”
Mặt Kiện và Tỉnh tái mét. Không ai dám ho he.
Cái uy của Tiền Không lúc này không đến từ đạo lý nữa. Nó đến từ sự **Giàu Có Khó Hiểu**.
Kẻ thù đáng sợ nhất không phải là kẻ mạnh, mà là kẻ… vừa giàu vừa điên, không biết đâu mà lần.
– “Thôi, vào việc chính đi!” – Tiền Không phất tay, đi thẳng vào sảnh chính như đi vào nhà mình – “Các con kiện thầy tội gì ấy nhỉ? Lừa đảo à? Ừ thì vào đây thầy lừa cho thêm phát nữa. Hôm nay thầy đang vui, biết đâu thầy lại Airdrop cho mỗi đứa một vé đi tàu lượn siêu tốc vào nhà đá.”
Hai con nợ nhìn nhau, mồ hôi hột vã ra như tắm.
– “Huynh ơi…” – Tỉnh Không run rẩy – “Hình như mình kiện nhầm người rồi. Lão này… không phải người Trái Đất nữa rồi.”
Kiện Không nghiến răng, nhưng chân cũng run bần bật:
– “Đừng sợ! Chắc xe thuê đấy! Vào xem lão diễn trò gì!”
Cả nhóm bước vào thang máy lên Tầng 6.
Trong thang máy, Tiền Không huýt sáo bài “Money, Money, Money” của ABBA.
Sư Mẫu tranh thủ dặm lại phấn.
Còn Kiện và Tỉnh đứng nép vào góc, cảm thấy mình như hai con chuột đang bị nhốt chung lồng với một con Mèo Đi Hia quý tộc.
Vở kịch tại “Long Mạch” bắt đầu, nhưng thể loại phim đã chuyển từ “Bi kịch” sang “Hài kịch lố bịch”.
**(Hết chương 1)**







