KIỆN KHÔNG KÝ SỰ – CHƯƠNG 2: BUỔI “THUYẾT PHÁP” CHỐT LỜI

(Vụ kiện Bitcoin dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật)

Tin đồn về “Người nghe được tiếng thở của thị trường” lan nhanh hơn cả tốc độ cháy tài khoản của dân đánh Futures. Chỉ sau một tuần, căn phòng trọ chật hẹp ở Gò Vấp không còn đủ sức chứa những tâm hồn đang khát khao đổi đời.

Lớp học được dời sang hội trường tầng 2 của một quán… Lẩu Dê.

Lý do chọn địa điểm này, theo lời Kiện Không giải thích với đám đông, là vì: *”Dê là biểu tượng của sự sung túc, mà mùi lẩu dê nồng nàn sẽ giúp chúng ta quen với mùi tiền.”* (Thực ra là vì giá thuê rẻ và được tặng kèm đĩa nầm nướng).

Hơn 200 con người chen chúc nhau. Không khí đặc quánh mùi máy lạnh cũ hòa quyện với mùi sả ớt. Trên sân khấu, một tấm băng rôn được treo vội vàng, in dòng chữ đỏ chót:

**”ĐẠI HỘI CHỐT LỜI – KHAI MỞ LUÂN XA TÀI CHÍNH”**.

Tiền Không bước lên sân khấu. Vẫn bộ dạng cũ: áo thun giãn cổ, quần đùi thể thao, và đôi dép tổ ong huyền thoại. Nhưng lần này, trong mắt đám đông, đó không phải là sự luộm thuộm nữa.

– “Nhìn thầy kìa,” – Một bà cô bán tôm thì thào – “Đó là phong cách ‘Vô sản thượng thừa’. Người giữ hàng triệu đô trong tay mới dám mặc quần đùi rách gấu như thế.”

– “Đúng vậy,” – Kiện Không đứng cạnh bồi thêm – “Đó là sự tối giản để dồn năng lượng não bộ vào việc đọc nến.”

Tiền Không cầm micro, nhìn xuống biển người đang hau háu chờ đợi. Ông định nói về sự bình an trong tâm hồn, về việc tiền bạc chỉ là phù du.

– “Thưa các con…” – Tiền Không mở lời, giọng trầm ấm – “Hôm nay ta muốn nói về chữ **BUÔNG**.”

Cả hội trường im phăng phắc. Kiện Không nhanh nhảu giơ tay:

– “Thầy ơi, ‘Buông’ ở đây có phải là tín hiệu để **xả hàng (Dump)** không ạ?”

Tiền Không khựng lại. Ông day day thái dương.

– “Không. ‘Buông’ là buông bỏ tham sân si.”

– “À…” – Kiện Không gật gù, rồi quay xuống hét lớn với đám đông – “Ý thầy là **ĐỪNG THAM LAM CHỐT NON! PHẢI GỒNG LỜI! BUÔNG TAY KHỎI NÚT SELL!**”

Cả hội trường vỗ tay rầm rầm:

– “Thầy dạy chí lý quá! Gồng lời tới chết! Buông tay là mất hàng!”

Tiền Không đứng chết lặng. Ông nhận ra ngôn ngữ loài người đã bất lực trước lòng tham của loài… trader.

– “Thầy ơi, trade live đi thầy!” – Một tiếng hét vang lên từ cuối phòng.

– “Đúng rồi! Cho tụi con thấy phép màu đi!” – Cả phòng nhao nhao hưởng ứng.

Tiền Không thở dài. Ông biết nếu không cho họ thấy “máu”, bầy cá mập trên cạn này sẽ không để ông yên. Ông ngồi xuống trước laptop, màn hình máy chiếu phóng to biểu đồ Bitcoin đang chạy ngang (sideway) buồn tẻ như một bộ phim nghệ thuật trắng đen.

– “Thị trường đang ngủ,” – Tiền Không nói – “Khi nó ngủ, ta không nên đánh thức nó bằng những lệnh lớn. Ta chỉ nên…”

Đột nhiên, một con muỗi to như hạt lạc bay vo ve qua mặt Tiền Không. Theo phản xạ tự nhiên của một người ở trọ lâu năm, ông giơ tay trái lên…

*Đét!*

Ông đập con muỗi ngay trên không trung, tay vung mạnh một cái, vô tình chạm vào con chuột máy tính.

*Cạch.*

Một lệnh **LONG (Mua)** khối lượng lớn Dogecoin được kích hoạt.

Tiền Không giật mình. Ông định hủy lệnh. Nhưng chưa kịp di chuột thì…

Trên màn hình, một cây nến xanh khổng lồ dựng đứng lên như cột chống trời. Tin tức vừa ra: *”Một tỷ phú công nghệ vừa đổi ảnh đại diện sang hình con chó”*.

Giá tăng 10%. Rồi 20%.

Tài khoản của Tiền Không nhảy số điên loạn. Lãi suất tính bằng năm của ngân hàng vừa được ông kiếm trong 3 giây… nhờ đập một con muỗi.

Cả hội trường Lẩu Dê nổ tung. Ghế bàn xô lệch. Người ta ôm nhau khóc.

– “**TUYỆT KỸ!!!**” – Kiện Không gào lên lạc cả giọng, mặt đỏ gay – “Các bạn có thấy không? Thầy không cần nhìn màn hình! Thầy dùng **’Chưởng Pháp Đả Muỗi’** để kích hoạt dòng tiền vũ trụ!”

Một người khác run rẩy quỳ xuống:

– “Con thấy rồi! Thầy vung tay sang trái là Long! Vung sang phải là Short! Đây là tín hiệu bí truyền!”

Tiền Không nhìn con muỗi bẹp dí trong lòng bàn tay, rồi nhìn tài khoản đang xanh rờn. Ông cảm thấy một sự vô lý tột cùng của nhân sinh. Ông thắng tiền, nhưng ông thua cuộc trong việc dạy dỗ đám người này.

– “Các con…” – Ông cố gắng giải thích – “Đó là tai nạn. Ta vừa đập muỗi…”

– “Nghe chưa?” – Kiện Không ngắt lời, mắt sáng rực như đèn pha ô tô – “Thầy gọi những kẻ bán khống (Short sellers) là ‘lũ muỗi’. Thầy vừa đập nát lũ bán khống để đẩy giá lên! **TRIẾT LÝ QUÁ SÂU SẮC!**”

Đám đông lôi sổ bút ra ghi chép điên cuồng:

*Bài học số 2: Khi thấy thầy đập tay, hãy All-in. Muỗi là ẩn dụ của phe Gấu (Bear market).*

Cuối buổi học, Tiền Không mệt mỏi lê bước ra về. Ông cảm thấy mình không phải là một trader, mà là một diễn viên hài bất đắc dĩ trong vở kịch bi tráng nhất lịch sử tài chính.

Kiện Không chạy theo bén gót, tay cầm khăn lạnh, tay cầm chai nước, mồm liến thoắng:

– “Thầy ơi, hôm nay con đã ngộ ra chân lý rồi.”

Tiền Không dừng lại, hy vọng le lói một chút ánh sáng trí tuệ:

– “Con ngộ ra điều gì? Rằng tiền bạc là phù du? Rằng may mắn không phải là năng lực?”

Kiện Không lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy:

– “Không ạ. Con ngộ ra là… **chân trái của thầy rất linh.** Lúc nãy trước khi đập muỗi, con thấy thầy gãi chân trái hai cái. Con quyết định rồi, từ mai con sẽ lập một nhóm kín tên là **’Hội Những Người Theo Dõi Chân Trái Thầy Tiền Không’**.”

Tiền Không nhìn thằng đệ tử ruột. Ông muốn khóc, nhưng nước mắt đã quy đổi thành nến xanh nến đỏ hết rồi.

Ông vỗ vai Kiện Không, buông một câu sấm truyền:

– “Con à, nếu con nhìn chân ta mà đánh lệnh… thì sớm muộn gì con cũng ra đê mà ở. Ở đó nhiều muỗi lắm, tha hồ mà đập.”

Kiện Không cười toe toét:

– “Ra đê để xây biệt thự ven sông đúng không thầy? Con hiểu ý thầy mà! Thầy thâm thúy quá!”

Tiền Không bước lên chiếc xe ôm công nghệ, để lại Kiện Không đứng đó, mơ màng về một tương lai giàu sang nhờ việc canh me khi nào thầy… ngứa chân.

Và trên bảng điện tử, thị trường vẫn nhấp nháy, lừa lọc và quyến rũ, sẵn sàng cho một màn “thanh trừng” sắp tới.

**(Hết chương 2)**

KIỆN KHÔNG KÝ SỰ

(Vụ kiện Bitcoin dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật)

### **CHƯƠNG 2: BUỔI “THUYẾT PHÁP” CHỐT LỜI**

Tin đồn về “Người nghe được tiếng thở của thị trường” lan nhanh hơn cả tốc độ cháy tài khoản của dân đánh Futures. Chỉ sau một tuần, căn phòng trọ chật hẹp ở Gò Vấp không còn đủ sức chứa những tâm hồn đang khát khao đổi đời.

Lớp học được dời sang hội trường tầng 2 của một quán… Lẩu Dê.

Lý do chọn địa điểm này, theo lời Kiện Không giải thích với đám đông, là vì: *”Dê là biểu tượng của sự sung túc, mà mùi lẩu dê nồng nàn sẽ giúp chúng ta quen với mùi tiền.”* (Thực ra là vì giá thuê rẻ và được tặng kèm đĩa nầm nướng).

Hơn 200 con người chen chúc nhau. Không khí đặc quánh mùi máy lạnh cũ hòa quyện với mùi sả ớt. Trên sân khấu, một tấm băng rôn được treo vội vàng, in dòng chữ đỏ chót:

**”ĐẠI HỘI CHỐT LỜI – KHAI MỞ LUÂN XA TÀI CHÍNH”**.

Tiền Không bước lên sân khấu. Vẫn bộ dạng cũ: áo thun giãn cổ, quần đùi thể thao, và đôi dép tổ ong huyền thoại. Nhưng lần này, trong mắt đám đông, đó không phải là sự luộm thuộm nữa.

– “Nhìn thầy kìa,” – Một bà cô bán tôm thì thào – “Đó là phong cách ‘Vô sản thượng thừa’. Người giữ hàng triệu đô trong tay mới dám mặc quần đùi rách gấu như thế.”

– “Đúng vậy,” – Kiện Không đứng cạnh bồi thêm – “Đó là sự tối giản để dồn năng lượng não bộ vào việc đọc nến.”

Tiền Không cầm micro, nhìn xuống biển người đang hau háu chờ đợi. Ông định nói về sự bình an trong tâm hồn, về việc tiền bạc chỉ là phù du.

– “Thưa các con…” – Tiền Không mở lời, giọng trầm ấm – “Hôm nay ta muốn nói về chữ **BUÔNG**.”

Cả hội trường im phăng phắc. Kiện Không nhanh nhảu giơ tay:

– “Thầy ơi, ‘Buông’ ở đây có phải là tín hiệu để **xả hàng (Dump)** không ạ?”

Tiền Không khựng lại. Ông day day thái dương.

– “Không. ‘Buông’ là buông bỏ tham sân si.”

– “À…” – Kiện Không gật gù, rồi quay xuống hét lớn với đám đông – “Ý thầy là **ĐỪNG THAM LAM CHỐT NON! PHẢI GỒNG LỜI! BUÔNG TAY KHỎI NÚT SELL!**”

Cả hội trường vỗ tay rầm rầm:

– “Thầy dạy chí lý quá! Gồng lời tới chết! Buông tay là mất hàng!”

Tiền Không đứng chết lặng. Ông nhận ra ngôn ngữ loài người đã bất lực trước lòng tham của loài… trader.

– “Thầy ơi, trade live đi thầy!” – Một tiếng hét vang lên từ cuối phòng.

– “Đúng rồi! Cho tụi con thấy phép màu đi!” – Cả phòng nhao nhao hưởng ứng.

Tiền Không thở dài. Ông biết nếu không cho họ thấy “máu”, bầy cá mập trên cạn này sẽ không để ông yên. Ông ngồi xuống trước laptop, màn hình máy chiếu phóng to biểu đồ Bitcoin đang chạy ngang (sideway) buồn tẻ như một bộ phim nghệ thuật trắng đen.

– “Thị trường đang ngủ,” – Tiền Không nói – “Khi nó ngủ, ta không nên đánh thức nó bằng những lệnh lớn. Ta chỉ nên…”

Đột nhiên, một con muỗi to như hạt lạc bay vo ve qua mặt Tiền Không. Theo phản xạ tự nhiên của một người ở trọ lâu năm, ông giơ tay trái lên…

*Đét!*

Ông đập con muỗi ngay trên không trung, tay vung mạnh một cái, vô tình chạm vào con chuột máy tính.

*Cạch.*

Một lệnh **LONG (Mua)** khối lượng lớn Dogecoin được kích hoạt.

Tiền Không giật mình. Ông định hủy lệnh. Nhưng chưa kịp di chuột thì…

Trên màn hình, một cây nến xanh khổng lồ dựng đứng lên như cột chống trời. Tin tức vừa ra: *”Một tỷ phú công nghệ vừa đổi ảnh đại diện sang hình con chó”*.

Giá tăng 10%. Rồi 20%.

Tài khoản của Tiền Không nhảy số điên loạn. Lãi suất tính bằng năm của ngân hàng vừa được ông kiếm trong 3 giây… nhờ đập một con muỗi.

Cả hội trường Lẩu Dê nổ tung. Ghế bàn xô lệch. Người ta ôm nhau khóc.

– “**TUYỆT KỸ!!!**” – Kiện Không gào lên lạc cả giọng, mặt đỏ gay – “Các bạn có thấy không? Thầy không cần nhìn màn hình! Thầy dùng **’Chưởng Pháp Đả Muỗi’** để kích hoạt dòng tiền vũ trụ!”

Một người khác run rẩy quỳ xuống:

– “Con thấy rồi! Thầy vung tay sang trái là Long! Vung sang phải là Short! Đây là tín hiệu bí truyền!”

Tiền Không nhìn con muỗi bẹp dí trong lòng bàn tay, rồi nhìn tài khoản đang xanh rờn. Ông cảm thấy một sự vô lý tột cùng của nhân sinh. Ông thắng tiền, nhưng ông thua cuộc trong việc dạy dỗ đám người này.

– “Các con…” – Ông cố gắng giải thích – “Đó là tai nạn. Ta vừa đập muỗi…”

– “Nghe chưa?” – Kiện Không ngắt lời, mắt sáng rực như đèn pha ô tô – “Thầy gọi những kẻ bán khống (Short sellers) là ‘lũ muỗi’. Thầy vừa đập nát lũ bán khống để đẩy giá lên! **TRIẾT LÝ QUÁ SÂU SẮC!**”

Đám đông lôi sổ bút ra ghi chép điên cuồng:

*Bài học số 2: Khi thấy thầy đập tay, hãy All-in. Muỗi là ẩn dụ của phe Gấu (Bear market).*

Cuối buổi học, Tiền Không mệt mỏi lê bước ra về. Ông cảm thấy mình không phải là một trader, mà là một diễn viên hài bất đắc dĩ trong vở kịch bi tráng nhất lịch sử tài chính.

Kiện Không chạy theo bén gót, tay cầm khăn lạnh, tay cầm chai nước, mồm liến thoắng:

– “Thầy ơi, hôm nay con đã ngộ ra chân lý rồi.”

Tiền Không dừng lại, hy vọng le lói một chút ánh sáng trí tuệ:

– “Con ngộ ra điều gì? Rằng tiền bạc là phù du? Rằng may mắn không phải là năng lực?”

Kiện Không lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy:

– “Không ạ. Con ngộ ra là… **chân trái của thầy rất linh.** Lúc nãy trước khi đập muỗi, con thấy thầy gãi chân trái hai cái. Con quyết định rồi, từ mai con sẽ lập một nhóm kín tên là **’Hội Những Người Theo Dõi Chân Trái Thầy Tiền Không’**.”

Tiền Không nhìn thằng đệ tử ruột. Ông muốn khóc, nhưng nước mắt đã quy đổi thành nến xanh nến đỏ hết rồi.

Ông vỗ vai Kiện Không, buông một câu sấm truyền:

– “Con à, nếu con nhìn chân ta mà đánh lệnh… thì sớm muộn gì con cũng ra đê mà ở. Ở đó nhiều muỗi lắm, tha hồ mà đập.”

Kiện Không cười toe toét:

– “Ra đê để xây biệt thự ven sông đúng không thầy? Con hiểu ý thầy mà! Thầy thâm thúy quá!”

Tiền Không bước lên chiếc xe ôm công nghệ, để lại Kiện Không đứng đó, mơ màng về một tương lai giàu sang nhờ việc canh me khi nào thầy… ngứa chân.

Và trên bảng điện tử, thị trường vẫn nhấp nháy, lừa lọc và quyến rũ, sẵn sàng cho một màn “thanh trừng” sắp tới.

**(Hết chương 2)**

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *