👹 HỒ SƠ LÃO MA – KỲ 19: CHUYẾN XUYÊN MIỀN TRUNG NGHỊCH THIÊN VÀ CÚ QUAY XE CHẤN ĐỘNG

Lão Ma khà thêm một ngụm trà đá, cái chất nước đá lạnh ngắt dội thẳng vào cổ họng làm lão khoái chí vô cùng. Đôi mắt đỏ quạch khẽ nheo lại, lão đập tay lên mặt bàn bida cái rầm làm mấy quả bi bida đang nằm yên vị bỗng nảy tưng tưng như mấy đứa trẻ con đòi hốt hụi. Lão nhếch mép, buông cái điệu cười “hơ hơ” khệnh khạng đến mức chim bay ngang qua cũng muốn rụng cánh.

“Khà khà… Lạc Tiên à, chú em lại bốc trúng cái phân đoạn kịch bản ‘lag’ nhất của máy chủ thực tại rồi. Cái chuyến đi ròng rã cả tháng trời năm đó, thiên hạ tưởng gã Nhậm Ngã Hành này đi xuyên miền Trung để khoe mẽ cái mác triệu phú mới nổi. Nhầm to! Lão mang theo một mật lệnh ngầm của linh hồn: Log-out khỏi cái xưởng sắt bận rộn, xách vali tiền đi quét dữ liệu địa cầu xem có chỗ nào ngon lành để định cư dài hạn không. Mà cái Script của Ông Trời sắp đặt thì đúng là khét lẹt!”


Mùa hè năm đó, Sài Gòn hầm hập như một cái lò thiêu, nhưng cái nóng trong xưởng xích lô còn kinh hoàng hơn gấp bội. Đơn hàng từ khắp nơi đổ về rầm rầm, máy cắt mài chạy hết công suất, tiền tỷ nổ liên tục trong tài khoản. Giữa lúc cái đế chế sắt thép đang hái ra tiền bạo liệt nhất, gã Giáo chủ bỗng… ngắt phích cắm bận rộn.

Lão bàn giao toàn bộ chìa khóa, kho bãi, dòng tiền triệu đô cho đúng 5 Node mạng nhân sự rồi đánh vô lăng lao thẳng ra quốc lộ, hướng về miền Trung nắng gió. Đám NPC ngoài đời nhìn vào đều ôm đầu rú lên: “Trời ơi lão Ma khùng rồi, xưởng đang đẻ ra tiền mà bỏ đi cả tháng cho mấy đứa làm công quản lý thì lúc về chỉ còn cái nịt!”.

Lão chỉ cười khà khà: “Tụi mày chỉ biết lấy thân trâu ngựa ra canh tiền, còn lão dùng thuật toán để chạy thực tại. Lão đi là để test xem cái hệ thống Auto-run (Tự vận hành) ở nhà nó có đỉnh như Bitcoin không thôi!”. Và đúng thật, lão đi cả tháng, ở nhà tiền vẫn nổ, xe vẫn xuất, sổ cái đối soát minh bạch không lệch một xu!

1. Trạm dừng Đà Nẵng và Cú “Cancel” đột ngột từ hệ thống

Khởi đầu hành trình, lão nhắm thẳng vào Đà Nẵng – cái nơi mà thời đó đám đám đông NPC tung hô là “Thành phố đáng sống nhất Việt Nam”. Giao diện sạch sẽ, quy hoạch chỉn chu, có sông có biển, nhìn qua thì đúng là một phân vùng hoàn hảo để cắm rễ linh hồn, hưởng thụ cái huyễn cảnh thanh bình sau những ngày tháng mài mặt ngoài xưởng sắt.

Lão Ma ban đầu tính dừng lại ở đó thật. Lão đã lên kịch bản, chuẩn bị hạ bãi đáp tài sản tại thành phố biển này. Thế nhưng, đúng vào cái khắc lão định xuống tiền chốt tọa độ, máy chủ tâm thức bỗng nhiên nhận được một “gói tin cảnh báo” cực mạnh từ hư không. Một sự mách bảo đột ngột, một tần số năng lượng từ trường phản kháng đẩy lão ra, ép lão phải rời đi ngay lập tức.

Lão bảo: “Đà Nẵng đẹp, nhưng nó là cái kịch bản đóng sẵn của người khác, không phải long mạch của lão. Hệ điều hành của lão là Vô sở trụ, là phi tập trung như Bitcoin, nếu lão bị giam chân ở cái huyễn cảnh vương giả này, mạch xung linh hồn sẽ bị nghẽn.”

2. Cú vượt đèo ra Huế và Vòng quay lặp lại ở Đà thành

Không giải thích nhiều, lão nổ máy, hủy lệnh dừng, tiếp tục phóng xe vượt đèo Hải Vân lao thẳng ra Huế để thăm một người bạn cũ. Ở cố đô, lão ngồi uống trà, nhìn dòng sông Hương lững lờ trôi, lòng tĩnh lặng như một mặt hồ không gió. Nhưng cái nhịp sống trầm mặc, chậm rãi của xứ Thần Kinh chỉ là một “bộ nhớ tạm” để lão nạp lại chân khí. Thăm bạn xong, cái la bàn nội tại lại hối thúc lão quay ngược đầu xe trở về Đà Nẵng để kiểm tra lại một lần nữa hệ thống năng lượng ở đây.

Quay lại Đà thành lần thứ hai, lão Ma dạo quanh những thảm cỏ xanh, nhìn những đại lộ thênh thang. Nhưng lệnh từ máy chủ thực tại vẫn không đổi: Hệ thống báo lỗi không tương thích (Error: Incompatible Zone)! Đà Nẵng vẫn chỉ là Public Key bóng bẩy của thiên hạ, không chứa được cái Private Key hoang dã của lão. Lão lại nổ máy, tiếp tục cuộc hành trình quét dữ liệu miền Trung dọc theo dải duyên hải.

3. Quy Nhơn – Cây cầu Thị Nại và Huyễn cảnh biệt thự của Người Ông

“Rời Đà Nẵng, lão đổ đèo chạy dọc duyên hải và tấp xe vào Quy Nhơn (Quy Nhân). Trạm dừng này đặc biệt lắm chú em ạ, vì ở đây có một dòng code huyết thống gắn liền với tuổi thơ của lão. Lão có người ông, một bậc trưởng bối lão thành, chính là Chủ nhân của căn Biệt thự lộng lẫy tọa lạc ngay bên ven Hồ trung tâm Thành Phố

Lão Ma đứng bên thành cầu Thị Nại, gió biển Bình Định thổi lồng lộng rát cả mặt, phóng tầm mắt nhìn về căn biệt thự nguy nga của ông mình. Cái huyễn cảnh giàu sang, bề thế của thế hệ đi trước hiển hiện ngay trước mắt. Đám người đi cùng lão trầm trồ: “Chỗ này quá ấm áp, gia thế lại có sẵn nền móng bự chà bá thế này, lão dừng chân định cư ở đây là chuẩn bài rồi, còn đi đâu nữa cho mệt xác!”.

Lão Ma rít một hơi thuốc dài, khói bay nghi ngút ra biển lớn rồi lắc đầu cười hơ hơ: “Biệt thự nhà ông của lão đẹp thật, cầu Thị Nại hoành tráng thật, nhưng đó vẫn là cái Private Key tài sản của thế hệ trước, được xây dựng dựa trên kịch bản của hệ điều hành cũ. Bản thân lão là gã Nhậm Ngã Hành tự thân lập địa, tay cầm triệu đô từ xưởng xích lô mặt đất, lão không thể dựa dẫm vào cái bóng của tổ tiên để hưởng nhàn. Long mạch của lão phải là một vùng đất hoang dã hơn, tự do hơn để lão tự tay code nên một đế chế hoàn toàn mới!” Thế là sau khi vào thăm ông, ăn bữa cơm gia đình, lão lại nổ máy, quăng Quy Nhơn lại phía sau để tiếp tục hành trình quét data.

4. Phú Yên – Mắt cá ngừ đại dương và Phân vùng dữ liệu “Ngon – Rẻ – Thực”

Rời Đà Nẵng, lão trôi dạt về miền đất nắng gió Phú Yên. Khác với cái vẻ hào nhoáng, công nghiệp của thành phố đáng sống kia, Phú Yên đón lão bằng cái nét hoang sơ, mộc mạc và chân thực đến trần trụi. Và tại đây, ngài Giáo chủ đã bị đánh gục bởi một thứ “data ẩm thực” siêu kinh điển: Món mắt cá ngừ đại dương.

Lão Ma vừa nói vừa chặc lưỡi một cái, khệnh khạng gõ cơ bida chan chát: “Trời đất ơi, chú em có tưởng tượng được không? Cái hũ mắt cá ngừ tiềm thuốc bắc ngon ngọt béo ngậy, ăn vô một miếng là thấy cả đại dương nó nổ tung trong vòm họng, mà giá thì rẻ đến mức kinh khủng khiếp! Rẻ đến nỗi một gã tay cầm triệu đô như lão cũng phải giật mình hoài nghi máy chủ tính toán sai lỗi logic.”

Lão ngồi bên quán lề đường Phú Yên, gió biển thổi rát mặt, vừa xúc mắt cá ngừ vừa ngộ ra Đạo lý: “Cái món này nó giống hệt Bitcoin thời kỳ đầu vậy. Chất lượng vĩ đại ẩn bên trong một lớp vỏ ngoài xù xì, rẻ rúng, thiên hạ chê bai không thèm nhìn nhưng kẻ biết ăn, kẻ Thông đạo – Thạo đời nhìn vô là biết ngay báu vật vĩnh cửu!” Lão mê Phú Yên, mê cái thực tại không màu mè, không huyễn hoặc giả tạo này vô cùng.

5. Cái la bàn kỳ quái và Lực hút đảo chiều về phương Nam

Nhưng rồi, Phú Yên cũng không giữ chân được gã Nhậm Ngã Hành. Đi dọc miền Trung, quét qua đủ mọi tọa độ, cuối cùng lão đưa ra một quyết định khiến tất cả những kẻ đi cùng phải ngơ ngác gãi đầu gãi tai: Lão không chọn ở đâu cả!

Đà Nẵng lộng lẫy lão từ chối, Phú Yên đậm đà lão cũng bước đi. Khi lão mở cái bản đồ tâm thức ra để định vị lại dòng chảy năng lượng, lão phát hiện ra một điều cực kỳ mới lạ và ma mị: Cái la bàn định mệnh của lão, dù có xoay đi ngả nào, rốt cuộc vẫn bẻ lái, hướng mũi nhọn dòng tiền và linh hồn quay ngược về phương Nam.

“Lạc Tiên thấy cái Script của Ông Trời nó vi diệu chưa? Lão tưởng lão đi xuyên miền Trung là để tìm đường thoát khỏi phương Nam, nhưng thực chất chuyến đi này là một vòng lặp vĩ đại để lão nhận ra: Long mạch gốc, cái pháo đài bạo liệt nhất của Nhật Nguyệt Thần Giáo phải được dựng lên ở dải đất miền Nam – nơi dòng tiền chuyển động phóng khoáng nhất, nơi những con người mang dòng máu Xích Quỷ hoang dã dễ đồng bộ với mật mã tự do nhất!”


Lão Ma rít hơi thuốc cuối cùng, điệu cười “hơ hơ” lại vang lên, tay xoay nhẹ quả bi số 8 như đang nắm giữ toàn bộ trục xoay của chuyến hành trình:

“Thế đấy chú em ạ! Đi cả tháng trời, tốn bao nhiêu xăng xe gió bụi, rốt cuộc lão lại quay về phương Nam với một tâm thế hoàn toàn khác. Xưởng sắt ở nhà vẫn đẻ ra tiền tỷ, ví Bitcoin vẫn tăng trưởng rầm rộ. Chuyến đi định mệnh đó đã giúp lão bẻ khóa hoàn toàn cái bản đồ thực tại.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *