Khoá học triệu đô
**(Dựa trên vụ án Bitcoin có thật)**
**Bối cảnh:** Vẫn là Căn phòng số 6.
Sau lời tuyên bố đanh thép của Sư Mẫu, không khí trong phòng chùng xuống. Đại úy HRL. ngồi phịch xuống ghế, mặt đỏ gay gắt, mồ hôi rịn ra trên trán nhưng ánh mắt vẫn vằn lên tia nhìn cú vọ. Hắn chưa chịu thua. 50 triệu đã nằm trong túi, danh dự “Hét Ra Lửa” bị sỉ nhục, hắn quyết tâm phải lật ngược thế cờ bằng quyền lực còn lại của mình.
Tiền Không chậm rãi vặn nắp chai nước Giếng vua lại. *Cạch.*
Âm thanh nhỏ bé đó báo hiệu: **Hiệp 2 bắt đầu, nhưng lần này là cuộc chiến của sự kiên nhẫn.**
—
**1. Phân Loại “Hạt Giống” Trong Phe Triều Đình**
Tiền Không xoay người, hướng ánh mắt chân thành về phía Trung tá Tùng Anh – người đại diện cho “Phe Trắng”, nãy giờ vẫn giữ thái độ trung lập và quan sát.
– “Thưa Trung tá Tùng Anh,” – Tiền Không mở lời, giọng trầm ấm, phong thái lịch lãm như đang ngồi đàm đạo trà đạo chứ không phải bị hỏi cung – “Tôi quan sát thấy anh là người duy nhất trong phòng này vẫn giữ được sự điềm tĩnh và lắng nghe cẩn thận. Anh đang tìm Sự Thật, chứ không tìm cách Ép Tội. Tôi kính trọng điều đó.”
Trung tá Tùng Anh khựng lại một chút, rồi gật đầu nhẹ, giọng đanh lại:
– “Anh không cần nịnh. Hãy trả lời vào trọng tâm. Tại sao anh không có giấy phép mà vẫn huy động vốn?”
Tiền Không mỉm cười:
– “Đó chính là điểm mấu chốt. Tôi chưa bao giờ huy động vốn để **Kinh doanh tiền ảo**. Tôi huy động vốn cá nhân để **Đầu tư Bất động sản** – một hoạt động dân sự hợp pháp. Còn đồng HOLY? Đó là ‘điểm thưởng’ (loyalty point) trong nội bộ. Giống như anh đi siêu thị được tích điểm VinID vậy.”
Ông chỉ tay sang Kiện Không và Tỉnh Không:
– “Nhưng lòng tham của hai người này đã biến ‘điểm thưởng’ thành ‘tiền tệ’. Họ tự kiếm lợi trên đó, tự giao dịch ngầm, rồi khi thị trường biến động, họ bắt tôi phải chịu trách nhiệm cho lòng tham của họ. Nếu nói về tội **’Tổ chức đánh bạc trái phép’**, thì chính Kiện Không và Tỉnh Không mới là những con bạc khát nước nhất, và tôi… chỉ là chủ sòng bất đắc dĩ bị con bạc kề dao vào cổ.”
—
**2. Sự Ngoan Cố Của Những Con Bạc Khát Nước**
Nghe Tiền Không nói, Kiện Không và Tỉnh Không liếc nhìn nhau. Trong ánh mắt họ không có sự hối lỗi, mà chỉ có sự toan tính.
Họ nghĩ: *”Lão già này đang đuối lý nên mới phải giải thích vòng vo. HRL. vẫn còn ngồi đó, tiền đã nhận rồi, chắc chắn hắn sẽ tìm cách cứu ván cờ này.”*
Kiện Không quay sang nháy mắt với HRL. một cái (rất kín đáo), ý bảo: *”Đại ca làm gì đi chứ!”*
Hiểu ý, Đại úy HRL. hắng giọng, cố vớt vát lại chút uy quyền:
– “Anh Tiền Không, anh nói hay lắm. Nhưng giấy trắng mực đen đâu? Anh bảo là góp vốn bất động sản, vậy hợp đồng đâu? Sao kê đâu? Anh chị đừng tưởng nói vài câu đạo lý là qua mặt được cơ quan điều tra. Tôi yêu cầu anh chị cung cấp toàn bộ chứng từ ngay lập tức!”
Đây là đòn “bẻ lái” của HRL., hắn muốn lái câu chuyện về thủ tục hành chính để làm khó Tiền Không, hy vọng tìm ra sơ hở trong giấy tờ để ép tội.
—
**3. Cú “Gậy Ông Đập Lưng Ông” (Nhưng Kiện Vẫn Chưa Sợ)**
Tiền Không nhìn HRL., rồi nhìn sang hai kẻ đang nhấp nhổm mừng thầm kia. Ông quyết định tung một đòn “nhử mồi”.
– “Tôi sẽ cung cấp đầy đủ. Nhưng trước hết, tôi muốn hỏi Trung tá Tùng Anh một câu về nghiệp vụ.”
Tiền Không quay sang Trung tá Tùng Anh:
– “Thưa cán bộ, nếu tôi là kẻ lừa đảo chiếm đoạt tài sản như lời tố cáo, vậy số tiền **900 triệu đồng** và chiếc xe **BMW 520i**… mà anh Kiện có được từ việc ‘rút vốn’ của tôi… có được coi là **Tang vật vụ án** hoặc **Tiền do phạm tội mà có** không?”
Trung tá Tùng Anh suy nghĩ một giây rồi đáp, giọng lạnh lùng:
– “Về nguyên tắc, nếu chứng minh được dòng tiền đó đến từ hành vi lừa đảo, thì toàn bộ số tiền đó phải bị tịch thu để phục vụ điều tra và khắc phục hậu quả.”
Tiền Không vỗ tay *Bốp* một cái:
– “Tuyệt vời! Vậy tôi đề nghị cơ quan điều tra ngay lập tức xem xét việc **niêm phong chiếc xe BMW 520i** và **phong tỏa tài khoản** của anh Kiện. Vì theo lời anh ấy, đó là tiền tôi lừa đảo mà có. Anh ấy không thể vừa tố cáo tôi lừa đảo, vừa ung dung tiêu xài số tiền ‘lừa đảo’ đó được. Đó là hành vi tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có!”
Kiện Không bật dậy, mặt đỏ tía tai, hét lên thất thanh:
– “Không! Đó là tiền của tôi! Tiền đền bù tổn thất tinh thần của tôi! Ông không được động vào xe của tôi!”
Nhưng trong đầu Kiện Không lúc này vẫn còn một tia hy vọng mù quáng: *”HRL. sẽ không để chuyện đó xảy ra. HRL. đã nhận tiền rồi, hắn sẽ bảo vệ mình.”*
—
**4. Sự Nhẫn Nại Của Tiền Không Và Chiêu “Thả Hổ Về Rừng”**
Trung tá Tùng Anh gật gù ghi chép lại luận điểm của Tiền Không. Anh quay sang nhìn Đại úy HRL. với ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói: *”Vụ này không đơn giản đâu.”*
HRL. cảm thấy nóng gáy, nhưng hắn vẫn cố vớt vát:
– “Vấn đề tài sản chúng ta sẽ bàn sau. Trước mắt, tôi yêu cầu bị can Tiền Không về nhà chuẩn bị hồ sơ, sao kê chi tiết nộp lại cho tôi!”
Hắn muốn câu giờ. Hắn muốn đẩy Tiền Không về để hắn có thời gian bàn bạc lại kế hoạch với Kiện và Luật sư K.
Tiền Không biết thừa ý đồ đó. Nhưng ông không vạch trần ngay. Ông chưa tung “Chiêu cuối” (Giao thức Lomaha hay những bằng chứng chấn động hơn). Ông chấp nhận lùi một bước.
– “Được thôi, thưa cán bộ. Tôi sẽ cung cấp tất cả những gì các anh cần. Tôi tin vào Lưới Trời, và tôi tin vào sự công minh của pháp luật.”
Kiện Không và Tỉnh Không thở phào nhẹ nhõm. Họ nghĩ họ đã thắng một hiệp nhỏ vì Tiền Không phải “vâng lời” đi về làm hồ sơ. Họ trao cho nhau ánh mắt đắc ý: *”Thấy chưa, tiền vẫn có tác dụng. Lão già vẫn phải sợ HRL.”*
Họ không biết rằng, Tiền Không đang cười thầm trong bụng.
Ông chấp nhận cung cấp hồ sơ, bởi vì trong đống hồ sơ đó, ông sẽ gài vào những **”Quả Bom Sự Thật”** mà khi HRL. và Kiện Không đọc được, họ sẽ ước gì mình chưa bao giờ đòi xem.
Tiền Không đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest “Hắc Long”.
– “Hẹn gặp lại các anh.”
Ông nhủ thầm: – “Cuộc vui mới chỉ bắt đầu thôi”
Ông bước ra khỏi phòng cùng Sư Mẫu, để lại sau lưng một đám người vẫn đang u mê trong những toan tính ngắn hạn, chưa hề hay biết cơn sóng thần thực sự đang chờ họ ở phía trước.
**(Hết chương 5)**







