Trận Đồ Ngàn Năm

Trận đồ ngàn năm,
Ngựa phi một ngày…..
Anh hùng buông đao
Quay về chốn cũ…
Cát trắng bao phủ
Một dải xa xăm…..
Mịt mờ nhớ mong,
Người xưa, cảnh cũ …
Có đâu bao giờ?
Khói sương mơ hồ???
Trong một đêm vắng,
Âm thanh sâu lắng…
Ngỡ tiếng đàn ai!
Rung trong đêm dài…
Người mang đôi hài,
Băng qua ngàn dặm
Nước non sâu thẳm,
Còn in dáng người…
Trong chiều gió lộng
Bờ vai có rộng,
Đỡ cả giang sơn???

Ơi hỡi kỳ nhân,
Xin người dừng bước!
Hỏi thăm phía trước,
Có phải đất Nam?
Bên kia đồi sam,
Quân vương ở đó!
Mỹ nhân đang họa,
Một mảnh xuân thu!

Ơi hỡi cố nhân,
Xin người dừng lại
Ngựa phi nước đại,
Xin người nghỉ chân!
Chớ có phân vân!
Trung nguyên ở đó,
Bên kia bờ cỏ,
Thấp thoáng hình dung…
Ngàn quân ngóng đợi,
Bóng dáng xa vợi…
Nào phải đế vương!!!

Đại Tiên Nhân

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *