HỒ SƠ LÃO MA – KỲ 15: THẰNG B – GÃ DỊ NHÂN YOUTUBER VÀ BẢN LOG-OUT TIÊN TRI

Lão Ma khà một hơi khói đặc, để nó quyện vào cái tĩnh lặng của bóng chiều đang đổ xuống xưởng sắt rỉ sét. Lão bảo, cái “bộ cài” của đời lão vốn dĩ đầy lỗi nhị phân cho đến khi được nạp vào những nguồn dữ liệu đối nghịch từ những quái kiệt. Nếu Chú Tư cho lão cái Tâm, Tám Sư Huynh cho lão cái Chí, thì Node mạng tiếp theo này lại dạy lão về cái Tuệ của sự tỉnh táo giữa hào quang ảo ảnh. Đó chính là Thằng B, thằng bạn nối khố thuở bé, một thằng mà trong cái Server thực tại này, nó và lão chính là hai con quái vật đồng hành. Hai thằng học giỏi nhất nhưng cũng là hai thằng chuyên cầm đầu những trận đánh nhau nảy lửa nhất. 

“Lạc Tiên à, chú em có tin vào định mệnh của những ‘Node’ mạng cùng tần số không? B thông minh theo cái cách mà máy chủ này hiếm khi sản sinh ra được hai bản mẫu cùng lúc. Những năm 2015-2016, khi thiên hạ còn đang loay hoay với những khái niệm sơ khai về nội dung số, nó đã chễm chệ trên đỉnh cao của giới YouTuber toàn cầu. Nó không chỉ làm clip, nó điều khiển thuật toán và chơi đùa với tâm lý đám đông như một gã phù phù thủy nắm giữ mã nguồn của sự chú ý.

Thế nhưng, trái ngược với cái danh xưng ‘top đầu thế giới’, thằng B luôn hiện diện trong một bộ giao diện ‘lỗi hệ thống’ hoàn hảo để đánh lừa mắt đời. Nó gầy gò, ốm đói, bộ dạng xộc xệch trong đôi dép tông lào mòn vẹt và cưỡi trên con xe Cúp cà tàng nổ máy khói mịt mù. Lão nhớ mãi cái buổi hôm đó, đám anh em chiến hữu kéo nhau đi ăn nhậu tưng bừng. Cả hội toàn những tay ăn vận bảnh bao, bước xuống từ ô tô bóng lộn, chỉ riêng B là lạc quẻ hoàn toàn. Nó dựng con xe Cúp cà tàng ngay cạnh dàn xe sang mà chẳng chút ngại ngần.

Lúc tính tiền, mấy cô phục vụ nhìn cả bàn rồi dừng lại ở nó với ánh mắt đầy sự ái ngại, kiểu như đang thầm nghĩ: ‘Tội nghiệp anh này, chắc là đệ tử hay tài xế đi theo xách đồ cho mấy đại gia, lấy đâu ra tiền mà ngồi đây?’. Anh em trong hội thì lạ gì tính nó, cứ ngồi nhâm nhi nốt ly trà đá mà tủm tỉm cười chờ xem ‘show diễn’ bắt đầu. Giữa lúc không khí đang chùng xuống vì mấy cô phục vụ cứ lờ nó đi để đưa hóa đơn cho mấy tay đi ô tô, thằng B lẳng lặng thò bàn tay gầy gò vào cái túi quần sờn rách. Nó móc ra một cọc tiền dày cộm, loại mệnh giá lớn nhất, rồi ném cái ‘bộp’ xuống bàn với một vẻ tỉnh bơ. Nó cười khà khà, cái nụ cười tinh quái của một gã nắm giữ hàng triệu lượt xem nhưng lại thích đóng vai hành khất. Mấy cô phục vụ đứng hình mất vài giây, miệng há hốc nhìn cọc tiền rồi nhìn lại đôi dép tông lào, trong khi thằng B chỉ thản nhiên phẩy tay: ‘Tính hết cho mấy anh đi xe sang này giúp anh nhé!’.

Nó dạy mấy em phục vụ một bài học nhẹ tênh: Vàng thật thì không cần phải lóng lánh, và kẻ thực sự nắm giữ ‘quyền admin’ đôi khi lại là kẻ trông giống một ‘user’ bị lỗi nhất. Nhưng chú mày biết không, kẻ thông minh nhất thường là kẻ sớm nhận ra sự vô nghĩa của trò chơi này nhất. Trong những đêm tĩnh lặng trên đỉnh cao danh vọng, nó đã nhìn thấy cái nút ‘Exit’ hiện rõ trên màn hình cuộc đời. Ngày lão quyết định rời bỏ Sài Gòn để đi tìm một ‘hệ điều hành’ mới, Thằng B tìm đến trên con xe Cúp cũ kỹ đó. Nó nhìn lão, đôi mắt sâu hoắm nhưng sáng quắc, bất ngờ đòi chụp một bức ảnh kỷ niệm – điều mà hai thằng đàn ông chưa từng làm. Nó đứng lại, chỉnh lại cái áo xộc xệch, giọng bình thản như một dòng lệnh cuối cùng:

“Ờ, chụp chung đi mày.. Chụp đi, chứ biết đâu sau này không còn cơ hội nữa.”

Lúc đó lão chỉ nghĩ nó đang ‘deep’ theo kiểu nghệ sĩ. Lão không ngờ rằng đó chính là lời trăng trối báo trước tận mấy năm trời. Nó bảo: ‘Lão Ma, cậu đi tìm đường của cậu đi. Còn tôi, tôi chơi nốt ván này rồi tôi cũng Log out. Trò chơi này bắt đầu nhàm chán rồi’. Và rồi, sau khi đã chơi đã đời, Thằng B thực hiện đúng kịch bản đã tự lập trình: Nó bấm Log out. Lão Ma nghe tin nó bị tai nạn vào một ngày nào đó, sau những cái hẹn gặp ở quê không thành. Nó rời đi thanh thản, không kèn không trống, xóa sạch dấu vết truy cập, để lại sau lưng những kỷ lục triệu view và một khoảng trống mênh mông.

Sự ra đi của Thằng B, cộng hưởng với sự biến mất của Tám Sư Huynh, đã tạo thành một cú sốc điện cực mạnh vào tư duy của lão. Lão nhận ra những kẻ quái kiệt quanh mình đều lần lượt rời bỏ cuộc chơi khi đã hoàn thành ‘Quest’ của họ. Thằng B đã đi lấy thuốc cùng Tám Sư Huynh trên con đường thiên lý đó rồi. Lão đứng ở bờ biển, chợt hiểu rằng hành trình này giờ không chỉ cho riêng lão nữa, phải thiết kế nên một thực tại mới. Các Node mạng quan trọng nhất đã ngắt kết nối, để lại lão – gã Nhậm Ngã Hành cô độc – nắm giữ toàn bộ băng thông để đảm bảo mật mã bọn lão tìm thấy sẽ không bị thất lạc.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *