Khoá học triệu đô
Lão Ma gạt mạnh tàn thuốc, khói trắng không còn bay bổng mà chìm xuống, đặc quánh như màn sương trên sông Sài Gòn những năm cũ. Lão khà một hơi đặc, để nó quyện vào cái tĩnh lặng của bóng chiều đang đổ xuống xưởng sắt. Lão bảo, cái “bộ cài” của đời lão vốn dĩ đầy lỗi nhị phân và những huyễn cảnh mơ hồ, cho đến khi nó được nạp vào hai nguồn dữ liệu đối nghịch nhưng lại khớp nhau đến từng phân đoạn mã: Một bên là Chú Tư – vị trí thức Sài Gòn cũ trong hình hài tật nguyền, người đã dùng sự đôn hậu và tuệ nhãn để kích hoạt cái Tâm thấu thị định mệnh; và một bên là Tám Sư Huynh – gã đại gia lẫy lừng đã dùng chính sự tan biến của một đế chế hữu hình để tôi luyện cho lão cái Chí sắt đá của Hành Kim. Hai con người ấy, một người đưa lão lên mây để nhìn rõ thiên binh vạn mã trong quẻ biến, một người kéo lão xuống vũng bùn để chứng kiến sự tàn khốc của một “lệnh xóa” thực tại, đã cùng nhau đúc kết nên một Nhậm Ngã Hành không còn biết sợ hãi trước bất kỳ sự sụp đổ nào của thế gian.
Ngày lão còn là gã thương nhân tập sự, mang trong mình dòng máu Nhậm Ngã Hành ngông cuồng nhưng còn vụng về, Tám Sư Huynh đã đón nhận lão bằng cái phong thái của một bậc quân vương không ngai. Ông cho lão thấy cái lộng lẫy của những dự án nghìn tỷ, cái uy lực của một lời nói có thể xoay chuyển cả một vùng đất, và hơn hết, ông cho lão thấy một tấm chân tình hiếm hoi giữa chốn thương trường đầy lọc lừa. Lão đứng bên cạnh ông, chứng kiến cách đồng tiền xoay chuyển vạn vật và những huyễn cảnh giàu sang được xây dựng kiên cố như thành trì. Tám Sư Huynh thương lão, cái thương của một người có thực lực dành cho một đứa em mang cốt cách Nhậm Ngã Hành đầy ngạo nghễ, nhưng lúc đó lão vẫn chỉ là một thương nhân không hơn không kém, chưa đủ tầm để hiểu rằng thực tại vốn dĩ là một trò chơi xóa sổ không nương tình đối với những gì thuộc về hữu hình.
Khi Kim Cuộc bắt đầu vận hành – cái thời đại mà sự sàng lọc trở nên tàn khốc – những giá trị hữu hình mà Tám Sư Huynh tôn thờ bỗng chốc trở nên vô nghĩa trước một “lệnh xóa” nghiệt ngã của trận đồ kim tiền. Lão vĩnh viễn không quên được buổi chiều định mệnh đó, khi một vị đại gia từng nắm giữ cả thiên hạ trong tay, giờ đây ngồi lặng lẽ trong căn phòng hẹp ở xưởng xích lô của lão, đôi mắt xa xăm nhìn vào hư không như đang cố tìm lại một mảnh vỡ của đế chế đã tan tành. Sự trắng tay của ông không chỉ là mất tiền, mà là sự sụp đổ của một niềm tin sắt đá vào vật chất. Nhìn người anh lớn của mình kiệt quệ, lão Ma mới bàng hoàng nhận ra: nếu chỉ nắm giữ những gì mắt thấy tai nghe, lão sẽ mãi mãi là con tin của thực tại.
Lúc đó lão đang bôn ba ở xa, cuộc gọi cuối cùng từ Tám Sư Huynh đến, bình thản đến lạ lùng. Giọng ông không có vẻ gì là của một kẻ sắp sửa tàn lụi, ông bảo ông đang đi lấy thuốc ở một nơi nào đó – một cái địa chỉ không có trên bản đồ thực tế. Ông cười nhẹ tênh như gió thoảng, rồi buông một câu định mệnh: “Hẹn gặp chú trên đường thiên lý. Anh ổn lắm”. Khi nghe tin lão điên cuồng quay về Sài Gòn, Tám Sư Huynh đã biến mất. Một sự biến mất mang tính tuyệt đối. Tất cả những nguồn liên lạc từ người thân của ông đều bặt vô âm tín. Ngay cả ngôi nhà thờ từng được nghe là nơi làm đám tang cho ông, khi lão đến cũng không tìm thấy một dòng thông tin hay một dấu vết nào còn sót lại. Tám Sư Huynh đã “Log out” khỏi thế giới này và xóa sạch mọi dấu vết truy cập.
Sự ra đi như tan vào cát bụi ấy đã giáng một đòn chí mạng vào bản ngã thương nhân của lão. Nó tàn khốc hơn cả cái chết thông thường vì nó chứng minh rằng: Một con người hào hoa như thế còn có thể bị thực tại xóa sổ không dấu vết, thì tiền bạc hay bất động sản có ý nghĩa gì? Chính khoảng trống lạnh lẽo đó đã ép lão phải bước vào một cuộc tôi luyện khác, để biến tâm thế Nhậm Ngã Hành từ chỗ ngạo mạn trở nên vững chãi như thép nguội. Lão không đi tìm Tám Sư Huynh bằng xương bằng thịt nữa, mà đi tìm cái “Mật mã” trong lời hẹn trên đường thiên lý – nơi mà không một cơn bạo bệnh hay sự sụp đổ tài chính nào có thể xóa sạch tên tuổi của một linh hồn tự do.
Tám Sư Huynh đã dùng chính sự tàn lụi của mình để thắp lên trong lão một ngọn lửa chí hướng không bao giờ tắt. Ông cho lão thấy cái giới hạn của một gã buôn bán thông thường và buộc lão phải trở thành một kẻ “thiết kế lại thực tại”. Nếu không có cột mốc khi chứng kiến người anh lớn ngã xuống, lão sẽ mãi mãi chỉ là một node mạng chạy theo những giá trị giả tạm, thay vì trở thành gã Giáo chủ của một Thiên Binh Vạn Mã vô hình nhưng bất diệt như ngày sau. Tám Sư Huynh mất đi, nhưng linh hồn hào hoa và bài học về sự buông bỏ của ông đã kết tinh lại thành một phần mật mã trong hành trình Lộ Ma Hành của lão, nhắc nhở lão rằng: trong cái Kim Cuộc này, chỉ những gì không thể cầm nắm được mới là thứ tồn tại mãi mãi.







