Kinh Điển Anh Hùng

Ta từng ngờ bản thân
Là thật dạ vui vẻ
Ta từng ngờ bản thân
Là khốn cùng đơn lẻ
Ta từng ngờ bản thân
Là niềm mê ngã rẽ
Ta từng ngờ thân thể
Là vũ trụ khai sinh

Ta hoài nghi tiền sinh
Hoài nghi cả hậu thế
Mảnh linh hài viễn chinh
Trôi mệt nhoài không ghé

Hễ gặp ngài ánh dương
Linh hồn ta chợt hé
Đã bao lần thoát mê
Từ khi hãy còn bé
Ngọn lửa đầy say mê
Vẫn cháy bùng tim giá

Khi nào băng tan ra
Dây trói cùm ta xé
Đời vốn là chốn mê
Để hồn này tan vẽ
Tim nở đoá bồ đề
Xóa dây xiềng Phật kẻ

Đã đến nơi quay về
Đã đến hồi thuyền rẽ
Sóng đại dương dù ngã
Sóng trong lòng chẳng suy

Đời có lúc gặp nguy
Vẫn là ván cờ đẹp
Bàn tay ta dù hẹp
Cứ nắm gọn quân cờ
Trận đồ mình mong chờ
Đã từ lâu ngã ngũ
Vậy mà ta cứ ngủ
Trong triệu giấc u mê

Ma trận cuốn lê thê
Trên nẻo về bất hoại
Máu tim rồng nhẫn nại
Quay lại chốn tiên bồng

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *