Lãng Du

Ta dạo tìm đôi cánh tiên

Ở vùng hoang hoải đồng thiêng loài người 

Mây trời dặm dài lững trôi

Cánh tiên ta thả ở nơi chốn nào ?

Trời xanh vời vợi trên cao

Biền nào thăm thẳm sông nào đáy sâu

Chim trời sải cánh về đâu

Cho ta nương náu thân châu một ngày

Đất trời xinh đẹp mê say

Làm ta nao núng quên ngày lẫn đêm

Làm ta quên mất cánh tiên

Đánh rơi từ dạo đêm thiền bóng trăng

Mây giăng giăng núi giăng giăng

Lối ta về đã thêm phần vấn vương 

Người nhân gian ai dệt chữ thương ?

Để mà vướng víu chân đường khó đi

Chuyện trần thế thật li kỳ

Cho ta nán lại những khi một mình

Người tiên giới đâu có tư tình

Gót tiên đã chạm bình minh hồng trần 

Mộng hồng nhan chớm say nồng

Bước chân tiên giới còn gần nữa sao?

Về đi nào, về đi nào

Cô nương tiên tử làm sao mà buồn

Thu ơi đừng giấu cô luôn 

Hãy tìm cho được nỗi cuồng ở tim

Thứ mà cô ấy đi tìm

Cánh tiên rơi mất nay liền thịt da

Ô kìa yến nhạn la đà

Đường lên tiên cảnh phải nhà ta không?

Đời ta sắc sắc không không

Cánh tiên bay vút lên tầng lãng du…

___Đại Tiên Nhân___

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *