Mỹ ném 15 triệu tấn bom xuống Việt Nam, chúng ta còn bỏ qua thù cũ mà bắt tay làm ăn, nay ở đây, đủ mùi vị cả rồi và tôi vẫn muốn tiếp tục chơi lớn.

Mới nghe thì thật là điên!

Mỹ từng ném xuống Việt Nam một lượng bom đạn khổng lồ, các ước tính thường được dẫn cho tổng lượng bom đạn các loại ở mức hơn 15 triệu tấn!

Vậy mà hôm nay Việt Nam và Mỹ bắt tay làm ăn!

Nghe có vẻ khó tin nhưng đó lại chính là một trong những bài học lớn nhất của lịch sử!

Đừng để quá khứ biến thành cái lồng nhốt tương lai!

Tôi – Tiền Không nghĩ mãi về điều đó khi nhìn vào tất cả những ai liên quan về tiền với tôi trong cái cơ duyên kì lạ này.

Đủ mùi vị cả rồi!

Người tin, người nghi!

Người thương, người ghét!

Người máu lửa, người lạnh tanh!

Người muốn làm lớn, người chỉ muốn đứng ngoài quan sát!

Có người thích kinh tế!

Có người thích tâm linh!

Có người chỉ quan tâm đến tiền!

Có người lại coi tiền là thứ thấp kém!

Có người muốn cộng đồng!

Có người chỉ muốn tự do!

Có người từng mất tiền!

Có người từng mất niềm tin!

Có người có lẽ cũng đang nghĩ:

“Rốt cuộc Tiền Không muốn làm cái gì?”

Tiền Không cũng chẳng biết giải thích thế nào cho hết!

Bởi nếu phải giải thích thì có lẽ đã quá nhỏ!

Tiền Không chỉ biết rằng:

Tiền Không vẫn muốn tiếp tục chơi lớn!


BỞI TIỀN KHÔNG KHÔNG MUỐN XÂY MỘT HÌNH THÁP QUYỀN LỰC!

Tiền Không muốn xây một cộng đồng!

Mà cộng đồng thì khổ lắm!

Nếu là hình tháp quyền lực thì đơn giản rồi!

Trên bảo dưới nghe!

Ai đứng trên quyết định!

Ai đứng dưới thực hiện!

Nhưng Tiền Không không muốn như thế!

Tiền Không muốn những con người có đầu óc riêng!

Có tự do riêng!

Có quyền nghi ngờ!

Có quyền phản biện!

Có quyền nói rằng:

“Tiền Không sai rồi!”

Thế mới khó!

Và chính vì thế mà có lúc Tiền Không đã quá tập trung vào việc chung!

Tiền Không nhìn cái chung quá lớn mà quên mất rằng mỗi người lại đang sống một cuộc đời riêng!

Tiền Không nghĩ:

Làm sao cho cộng đồng tốt?

Làm sao cho tất cả cùng đi?

Làm sao cho cái chung lớn hơn cái riêng?

Nhưng rồi mới thấy…

Không có cách nào để lúc ấy có thể vẹn toàn tất cả!

Bởi con người đâu phải những quân cờ!

Mỗi người một hoàn cảnh!

Một nỗi đau!

Một tham vọng!

Một giới hạn!

Một cách nhìn!

Một cái tôi!

Một câu chuyện!

Thế thì làm sao có thể vừa làm việc lớn, vừa khiến tất cả mọi người đều hài lòng?

Không thể!


VÀ TIỀN KHÔNG CŨNG LÀ CON NGƯỜI!

Có những lúc áp lực công việc dồn đến quá nhiều!

Công việc!

Tiền bạc!

Trách nhiệm!

Con người!

Kỳ vọng!

Những việc chưa xong!

Những việc phải làm ngay!

Những chuyện tưởng nhỏ nhưng cứ chồng lên nhau!

Và Tiền Không cũng có rất nhiều lúc mất kiểm soát cảm xúc!

Nóng!

Phản ứng nhanh!

Nói quá lời!

Có khi một chuyện rất nhỏ nhưng lại xảy ra đúng lúc mình đã quá tải!

Thế là bùng lên!

Tiền Không không lấy áp lực làm cái cớ!

Sai thì nhận!

Chưa tốt thì sửa!

Bởi thức tỉnh mà không dám nhìn vào cái sai của chính mình thì cũng chỉ là một dạng ảo tưởng khác!

Tiền Không có thể sai!

Tiền Không có thể nóng!

Tiền Không có thể vụng về!

Tiền Không có thể có những lúc chưa đủ tinh tế!

Nhưng Tiền Không không muốn vì thế mà bỏ luôn cái việc lớn đang làm!

Sửa mình và đi tiếp!

Đó mới là việc khó!


BỞI TIỀN KHÔNG KHÔNG MUỐN THAY ĐỔI MỘT VÀI NGƯỜI!

Tiền Không muốn thay đổi cách người Việt nhìn về tiền và sự thức tỉnh!

Nghe thì lại thật là tham vọng!

Nhưng nếu chúng ta không làm thì ai sẽ làm?

Đã có quá nhiều thế hệ người Việt được dạy rằng:

Lắm tiền là xấu!

Giàu có là tham!

Tâm linh là phải nghèo!

Tu tập là phải rời bỏ thế tục!

Kinh doanh là phải tranh đoạt!

Tiền bạc và đạo đức là hai con đường đối nghịch!

Tiền Không không tin điều đó!

Kinh doanh mà thiếu tâm linh thì rất dễ biến thành lòng tham!

Tâm linh mà thiếu kinh doanh thì rất dễ biến thành ảo tưởng thanh cao!

Cho nên Tiền Không mới nói:

KINH DOANH VÀ TÂM LINH!

Mới nghe thì thật là nhảm!

Nhưng ai khởi nghiệp và dựng nghiệp mà thiếu một trong hai thì rất khó đi đến bờ giác ngộ!

Bởi một người không hiểu tiền thì rất dễ bị tiền điều khiển!

Một người coi thường tiền thì cũng rất dễ bị chính sự thiếu thốn điều khiển!

Không thấp!

Không cao!

Muốn cao thì cao!

Muốn thấp thì thấp!

Cao như cây cổ thụ giữa rừng!

Thấp như cọng cỏ bên hiên nhà!

Miễn là tự do!


TIỀN KHÔNG KHÔNG MUỐN ĐỘI QUÂN GIÀU CÓ!

Tiền Không muốn một đội quân giàu có mà tỉnh thức!

Bởi làm giàu thì dễ hơn chúng ta tưởng!

Chỉ cần một người có năng lực, một thị trường, một sản phẩm và một chút may mắn! – Ví dụ vậy!

Nhưng nếu kéo được một cộng đồng cùng giàu thì sao?

Đó mới là chuyện lớn!

Tiền Không từng nghĩ:

Chỉ cần giúp được vài anh em có cuộc sống tài chính tốt thì cần gì trong túi mình phải có bao nhiêu tiền!

Tiền Không có thể vô sản và anh em lo cho nhau!

Đó gọi là thức tỉnh giai đoạn 1!

Nhưng rồi lại phát hiện ra một cái bẫy khác!

Nếu một đội quân chỉ được tập hợp bằng lợi lộc và tham vọng thì để rồi xem!

Hôm nay cùng nhau vì tiền!

Ngày mai tranh nhau vì tiền!

Hôm nay gọi nhau là anh em!

Ngày mai có lợi ích khác là có thể quay sang cắn nhau!

Thế thì giàu để làm gì?


KHÓ Ở CHỖ NÀY!

Làm sao biến một cộng đồng được tập hợp bằng lợi lộc và tham vọng thành một cộng đồng được tập hợp bằng thảo vọng!

Thảo vọng!

Không phải tham vọng cho riêng mình!

Mà là tham vọng cho cả nhân gian này!

Tham vọng tạo ra một tương lai mới!

Tham vọng tạo ra một Loài Người Mới!

Một con người không bị tiền điều khiển!

Nhưng cũng không coi thường tiền!

Một con người không chạy trốn thế tục!

Nhưng cũng không bị thế tục nuốt mất!

Một con người có thể đứng trên đỉnh cao mà không kiêu ngạo!

Có thể rơi xuống vực sâu mà không tuyệt vọng!

Đó mới là con người Tiền Không muốn gặp!


VÀ CÓ LẼ ĐÂY MỚI LÀ CÁI KHÓ NHẤT!

Tiền Không không muốn mọi người tin Tiền Không!

Tiền Không muốn mọi người tự thức tỉnh!

Tin Tiền Không thì dễ!

Không tin Tiền Không cũng dễ!

Nhưng tự mình nhìn thấy thì khó!

Tự mình trải nghiệm thì khó!

Tự mình chịu trách nhiệm thì khó!

Tự mình kiếm tiền được thì khó!

Tự mình mất tiền rồi đứng dậy được thì khó!

Tự mình có tiền mà không bị tiền làm cho biến chất thì càng khó!

Cho nên Tiền Không chẳng cần một đội quân chỉ biết hô khẩu hiệu!

Tiền Không cần những con người:

Tự đứng được!

Tự kiếm được!

Tự suy nghĩ được!

Tự chịu trách nhiệm được!

Và khi đứng vững rồi…

biết kéo người khác cùng đứng!


CÒN TIỀN KHÔNG?

Tiền Không có thể vứt bỏ tất cả!

Nhưng Tiền Không cũng có thể tham lam tột cùng!

Nghe mâu thuẫn không?

Nhưng chẳng mâu thuẫn gì cả!

Tiền Không có thể không cần tiền trong túi!

Nhưng Tiền Không có thể tham lam cho cả nhân gian này một tương lai mới!

Tiền Không có thể không cần danh vọng!

Nhưng Tiền Không tham vọng muốn thấy người Việt giàu hơn!

Tỉnh thức hơn!

Tự do hơn!

Đoàn kết hơn!

Có năng lực kiến tạo hơn!

Đó là thứ tham lam mà Tiền Không không muốn chữa!

Tham lam cho cả nhân gian!


CÒN CỘNG ĐỒNG NÀY?

Đủ mùi vị rồi!

Tiền Không không định làm cho nó sạch mùi!

Bởi đời vốn có đủ mùi!

Có người tốt!

Có người xấu!

Có người sáng!

Có người tối!

Có người tỉnh!

Có người mê!

Có người nóng!

Có người lạnh!

Có người cực kỳ thực tế!

Có người bay tận chín tầng mây!

Không sao!

Tiền Không chỉ muốn xem:

GIỮA ĐỦ THỨ MÙI VỊ NHƯ THẾ, CÓ AI CÒN GIỮ ĐƯỢC CÁI TÂM KHÔNG?

Có ai đủ lì không?

Có ai đủ sâu không?

Có ai đủ tinh tế tâm linh không?

Có ai đủ bản lĩnh để không biến bất đồng thành thù hận không?

Có ai đủ lớn để thấy cái chung mà không nghiền nát cái riêng không?

Đấy mới là bài kiểm tra!


MỸ CÓ THỂ NÉM BOM!

VIỆT NAM CÓ THỂ GHI NHỚ!

NHƯNG RỒI VẪN CÓ THỂ BẮT TAY!

Bởi nếu cứ ôm thù mãi thì bao giờ mới xây được tương lai?

Tiền Không không bảo chúng ta phải quên lịch sử!

Không!

Quên lịch sử là ngu!

Nhưng biến lịch sử thành lý do để không xây tương lai thì cũng là một dạng ngu khác!

Chúng ta phải nhớ!

Nhưng phải đi tiếp!

Phải biết!

Nhưng phải kiến tạo!

Phải nhìn thấy vết thương!

Nhưng không sống mãi trong vết thương!

Đó là bản lĩnh!


VÀ TIỀN KHÔNG MUỐN CHƠI LỚN!

Không phải chơi lớn bằng tiền!

Tiền chỉ là một phần!

Tiền Không muốn chơi lớn bằng con người!

Đào tạo con người!

Khai mở con người!

Làm giàu cho con người!

Rồi giúp con người nhìn thấy:

Giàu có không phải đích đến!

Thức tỉnh mới là đích đến!

Nhưng thức tỉnh cũng không phải là bỏ hết tiền bạc!

Không!

Thức tỉnh là có tiền mà không bị tiền làm chủ!

Có quyền lực mà không bị quyền lực làm chủ!

Có tham vọng mà không bị tham vọng làm chủ!

Có tất cả mà vẫn có thể buông!

Và không có gì mà vẫn có thể bắt đầu lại!


TIỀN KHÔNG ĐÃ TỪNG NGHĨ RẰNG CỨ LÀM ĐI RỒI MỌI NGƯỜI SẼ HIỂU!

Nhưng không phải!

Có những người cần thời gian!

Có những người cần trải nghiệm!

Có những người cần thất bại!

Có những người cần một cú đau thật lớn mới tỉnh!

Thế thì cứ để họ đi con đường của họ!

Tiền Không không thể thức tỉnh thay ai được!

Tiền Không chỉ có thể làm phần của mình!

Tiền Không hành động!

Anh em hành động!

Ai thấy hợp thì đi cùng!

Ai chưa thấy thì cứ quan sát!

Ai phản biện thì cứ phản biện!

Ai nghi ngờ thì cứ nghi ngờ!

Bởi nếu thứ chúng ta xây là thật…

nó không cần phải ép ai tin!


TIỀN KHÔNG KHÔNG CÓ LỜI HỨA HẸN NÀO CẢ!

Tiền Không chỉ có hành động!

Không hứa rằng chúng ta sẽ thắng!

Không hứa rằng sẽ không có thất bại!

Không hứa rằng sẽ không có mâu thuẫn!

Không hứa rằng Tiền Không sẽ không bao giờ nóng!

Không hứa rằng mọi thứ sẽ hoàn hảo!

Nhưng Tiền Không có thể nói:

Tiền Không sẽ tiếp tục làm!

Sai thì sửa!

Thiếu thì học!

Ngã thì đứng!

Mệt thì nghỉ!

Nhưng rồi lại đi!

Bởi Tiền Không phát tâm nguyện như vậy rồi!

Thế thì bao nhiêu khó khăn của thế gian này có thể lay chuyển được Tiền Không?


CÓ THỂ TIỀN KHÔNG KHÔNG VẸN TOÀN!

NHƯNG TIỀN KHÔNG MUỐN ĐI ĐẾN CÙNG!

Có lúc Tiền Không quá tập trung cho việc chung!

Tiền Không nhận!

Có lúc Tiền Không chưa đủ tinh tế với một người nào đó!

Tiền Không nhận!

Có lúc áp lực khiến Tiền Không mất kiểm soát cảm xúc!

Tiền Không nhận!

Nhưng Tiền Không không muốn dùng những thiếu sót ấy để phủ định toàn bộ con đường!

Và Tiền Không cũng không muốn dùng một lý tưởng lớn để phủ nhận những tổn thương mình đã gây ra!

Hai thứ đều phải nhìn!

Đó mới là tỉnh!


KHÔNG THẤP! KHÔNG CAO!

Không có người nào ở đây là thần thánh!

Cũng chẳng có ai là đồ bỏ đi!

Không có ai cao hơn nhân phẩm của người khác!

Cũng chẳng có ai thấp hơn giá trị của chính mình!

Có thể hôm nay một người đang ở vực sâu!

Ngày mai họ có thể trở thành cây cổ thụ!

Có thể hôm nay một người đang ở đỉnh cao!

Ngày mai họ có thể phải học lại từ đầu!

Đời là vậy!

Cho nên Tiền Không không muốn xây một cộng đồng của những người “cao thượng”.

Tiền Không muốn xây một cộng đồng của những con người thật!

Thật với tiền!

Thật với lòng tham!

Thật với nỗi sợ!

Thật với tham vọng!

Thật với cái tôi!

Thật với những lần thất bại!

Và cuối cùng…

thật với chính mình!


HỊCH NÀY KHÔNG KÊU GỌI AI THEO TIỀN KHÔNG!

Hịch này chỉ hỏi một câu:

Anh chị có muốn cùng chơi một cuộc chơi lớn hơn chính mình không?

Nếu có…

Thì bước vào!

Không cần cúi đầu!

Không cần thần phục!

Không cần tâng bốc!

Không cần giả vờ giác ngộ!

Hãy mang theo tất cả những gì anh có:

Tiền!

Trí!

Tài!

Kinh nghiệm!

Thất bại!

Hoài nghi!

Tham vọng!

Và cả những vết thương!

Rồi cùng nhau học cách biến tất cả những thứ đó thành nội lực!


BỞI CÓ LẼ ĐÃ ĐẾN LÚC NGƯỜI VIỆT PHẢI CHƠI MỘT CUỘC CHƠI KHÁC!

Không chỉ chơi để giàu!

Không chỉ chơi để thắng!

Không chỉ chơi để sở hữu!

Mà chơi để kiến tạo!

Một nền kinh tế mới!

Một cách nhìn mới về tiền!

Một cách nhìn mới về tâm linh!

Một cách nhìn mới về cộng đồng!

Một cách nhìn mới về thành công!

Và biết đâu…

Một cách nhìn mới về chính con người!

Loài Người Mới!

Không bị tiền sai khiến!

Không bị giáo điều sai khiến!

Không bị quyền lực sai khiến!

Không bị đám đông sai khiến!

Không bị quá khứ sai khiến!

Một con người tự do!

Tự do không phải vì trốn khỏi cuộc đời!

Mà vì hòa hợp được với cuộc đời!

Có thể đứng trên đỉnh cao!

Có thể bước xuống vực sâu!

Mà vẫn là chính mình!


THẾ THÌ CHƠI TIẾP!

Cái nhóm này đủ mùi vị rồi!

Tiền Không cũng đủ những lúc nóng lạnh rồi!

Anh em cũng đủ những lúc vui buồn rồi!

Thôi thì…

Bỏ qua được thì bỏ qua!

Hiểu được thì hiểu!

Chưa hiểu thì cứ từ từ!

Không cần vội!

Bởi cái chúng ta đang làm nếu thật sự lớn…

thì không thể xây trong một ngày!

Tiền Không chỉ có một thứ:

KIÊN NHẪN PHI THƯỜNG!

Và một thứ nữa:

ĐỘ LÌ PHI THƯỜNG!

Không phải lì để cố chấp!

Mà lì để đi đến tận cùng của một phát tâm:

Làm kinh tế để thức tỉnh!

Làm tâm linh để sống được giữa đời!

Làm giàu để kéo người khác cùng giàu!

Giàu rồi lại học cách buông!

Có tất cả nhưng không bị bất cứ thứ gì sở hữu!

Đó mới là cuộc chơi!


TIỀN KHÔNG KHÔNG CÓ LỜI HỨA HẸN NÀO CẢ!

TIỀN KHÔNG CHỈ HÀNH ĐỘNG!

Và nếu một ngày nào đó người ta hỏi:

“Các ông đã làm được gì?”

Thì Tiền Không không muốn trả lời bằng khẩu hiệu.

Tiền Không muốn trả lời bằng những con người đã thay đổi!

Những người từng nghèo mà trở nên vững vàng!

Những người từng tham mà biết cho!

Những người từng kiêu mà biết cúi!

Những người từng sợ mà dám làm!

Những người từng chỉ biết kiếm tiền mà cuối cùng hiểu được:

Tiền là công cụ.

Con người mới là mục đích.

Và nếu làm được điều ấy…

Thì có lẽ chúng ta chẳng cần phải tranh nhau xem ai đúng ai sai nữa!

Bởi đến lúc đó…

chính những gì chúng ta tạo ra sẽ tự nói!

CHƠI LỚN ĐI!

NHƯNG CHƠI BẰNG TRÍ TUỆ!

LÀM KINH TẾ!

LÀM TÂM LINH!

LÀM GIÀU!

RỒI THỨC TỈNH!

VÀ NẾU CÓ THỂ…

HÃY CÙNG NHAU TẠO RA MỘT LOÀI NGƯỜI MỚI!

1 Bình luận

  1. Đã có thể thấy có khi Tiền Không lặng lẽ bày tỏ chân nhân, chân tâm, chân cảm … với tất cả!
    Thức lâu mới biết đêm dài! Dế kêu – gió lạnh – lá rụng – nồng ấm – sương giá – hanh hao… cũng chỉ là cảnh!
    Miễn cái Lỳ, cái Kiên Nhẫn còn đủ để đánh dấu CUỘC CHƠI LÀ CÓ THẬT!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *