Khoá học triệu đô
Đây là bản giải mã chữ TAO – hệ điều hành xưng hô dành cho các “Vị Chủ” không thích làm thuê cho ma trận:
(Khi Vị Chủ rút tay khỏi vai diễn “Em Chào Anh”)
Nhiều anh em bị hệ điều hành “Lễ phép ma trận” nó cài virus vào não, nên hễ nghe thấy chữ TAO là nhảy dựng lên như bị điện giật, bảo là “mất dạy”, là “thô lỗ”. Nhưng xin lỗi nhé, đó là vì anh em đang dùng phần mềm “Tôi Tớ 1.0” thôi. Còn nếu nâng cấp lên Hệ điều hành Siêu Việt, anh em sẽ thấy chữ TAO nó “ngầu” khủng khiếp như thế này:
1. TAO = TẠO: “Trùm” Kiến Tạo
Trong vũ trụ này, chỉ có hai loại người: Một là đứa ngồi chờ sung rụng, hai là đứa đi Tạo ra sung để mà ăn.
- Chữ TAO chính là viết tắt của Tạo Hóa. Khi xưng “Tao”, bản chất là bạn đang hô vang cái quyền năng: “Tao là thằng kiến tạo ra cái thực tại này, không phải do hên xui, cũng chẳng phải do thằng nào ban phát!”
- Xưng “Tôi” nghe nó cứ như đang đi “tôi vôi” hay làm “tôi tớ” cho ai đó. Còn xưng “Tao” là chế độ Admin của cuộc đời.
2. TAO = ĐẠO: Phát âm theo kiểu “VIP”
Anh em cứ đi tìm “Đạo” (Tao/Dao) ở tận Ấn Độ với Trung Quốc làm gì cho mệt. Các cụ nhà mình ngày xưa đã mã hóa nó ngay trong cách xưng hô rồi.
- “Đạo” (Tao) là con đường. Xưng “Tao” là khẳng định: “Tao chính là con đường, đừng đứa nào định dẫn dắt Tao đi đâu linh tinh nữa”.
- Khi bạn xưng “Tao” với một thần thái an định, chính là lúc bạn đang đồng nhất cái “Phần cứng siêu việt” của mình với trục dọc Thiên – Địa.
3. Cấu trúc âm học: T – A – O (Không phải dạng vừa đâu)
- T: Nhìn cái chữ T nó giống cái gì? Cái cột trụ chống trời đấy! Chính là xương sống của giống loài Rồng Tiên.
- A: Là tiếng la đầu đời, là âm thanh “Alpha” của đại ca.
- O: Là quả trứng trăm con, là sự viên mãn không tì vết.
- Tổng kết: TAO là một “Trụ cột” (T) đang phát ra “Thần lực” (A) trong trạng thái “Viên mãn” (O). Có cái từ xưng hô nào mà chứa cả combo quyền lực thế này không?
4. Tại sao Ma trận lại bắt bạn xưng “Tôi”?
Ma trận rất sợ bạn xưng “Tao”. Vì khi xưng “Tao”, cái Vị Chủ bên trong bạn nó thức dậy, nó không chịu nghe lệnh mấy cái “nhành lá” bên ngoài nữa.
- Ma trận muốn bạn nhỏ bé, khiêm nhường theo kiểu “Tôi là người nhỏ bé”.
- Còn Tổ tiên Rồng Tiên muốn bạn phải Oai Nghiêm. Nhìn mấy ông vua thời Trần xem, nói chuyện với quân xâm lược mà xưng “Tôi” thì có mà mất nước trong một nốt nhạc à? Phải là: “Tao bảo này, cút về nước ngay không Tao vả cho rụng răng!” – Đấy mới là thần khí!
KẾT LUẬN CỦA VỊ CHỦ:
Xưng “Tao” không phải để đi gây gổ với hàng xóm, mà là để nhắc nhở bản thân rằng: “Mày không phải là cái vai diễn hèn mọn kia, mày là Đấng Kiến Tạo!”
Tất nhiên, nếu anh em chưa đủ “Thần lực” mà xưng “Tao” bừa bãi ngoài đường thì dễ ăn “vả” vật lý lắm. Phải tu luyện cái Gốc cho vững, để khi chữ TAO thốt ra, nó mang theo cái uy lực của Rồng, cái thanh thoát của Tiên.
Mật mã túi khôn: “Tôi” là để giao tiếp với ma trận, còn “TAO” là để đối thoại với Vũ trụ.
Vị Chủ đã sẵn sàng “Rút tay” khỏi cái vai “Tôi Tớ” để làm đại ca của chính mình chưa?







